Hiển thị các bài đăng có nhãn Practice. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Practice. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2025

Điềm tĩnh

Điềm tĩnh không làm người phụ nữ “ngoan” hơn; nó làm cô tự do hơn. Tự do khỏi chiếc gương soi của dư luận nơi mọi quyết định đều đòi một tràng pháo tay. 

Tự do khỏi bản năng “đáp trả ngay”  nơi mỗi tổn thương nhỏ được phóng đại thành tuyên ngôn. Điềm tĩnh trao cho cảm xúc một chiếc ghế. Khi giận, cô gọi đúng tên giận; khi buồn, cô khóc thoải mái. 

Nội tâm điềm tĩnh mang trật tự đến vì cô nhìn thẳng, gọi đúng, đặt xuống.

Chúng ta vẫn ngộ nhận rằng khí chất đến từ tốc độ. Nhưng tốc độ phần lớn là tiếng ồn. Khí chất đến từ sự chú tâm: một hơi thở trước khi trả lời con, một khoảng lặng trước khi phản hồi đồng nghiệp, một ly nước trước khi nói với bạn đời về tiền bạc. 

Những nghi thức nhỏ ấy là kết cấu chịu lực của bình an: chúng giảm xung, làm mát ngôn từ, giữ cho sự thật còn đường đi. 

Và kỳ lạ thay, chính chúng tạo nên vẻ đẹp: điềm tĩnh làm giọng nói tròn hơn, bước chân chậm mà chắc hơn, ánh mắt có độ sâu của người đã nhìn thấy bên trong mình.

Đó chính là khí chất mà các cô, các chị, các cháu vẫn nói và ước ao. 

Trong tương quan với con cái, điềm tĩnh dạy trẻ điều mà sách giáo khoa không dạy: thế nào là an toàn cảm xúc. Đứa trẻ quan sát cách mẹ xử lý sai lầm của nó, và học cách xử lý sai lầm của chính mình. 

Trong tương quan với đồng nghiệp, điềm tĩnh xây kỷ luật tập thể: cuộc họp bớt câu “có lẽ”, “tùy”, “để xem”; thay vào đó là “ai”, “khi nào”, “theo tiêu chí nào”. 

Trong tương quan với bạn đời, điềm tĩnh giữ gìn phẩm giá đôi bên: chúng ta bàn về việc, không sửa chữa con người; chúng ta tìm giải pháp, không tìm thủ phạm.

Đừng nhầm điềm tĩnh với thỏa hiệp. Thỏa hiệp bán rẻ sự thật để mua sự êm ấm; điềm tĩnh giữ sự thật mà không làm ai bị sỉ nhục.

Đừng nhầm điềm tĩnh với lạnh lùng. Lạnh rút phích cắm trắc ẩn khỏi trái tim; điềm tĩnh cung cấp sự thấu cảm đúng dòng. Một người phụ nữ điềm tĩnh có thể nói “không” như đặt một cốc nước: chắc tay, không ồn, không rơi.

Tất cả những điều trên có trong  hai cuốn sách Sức hút của Sự Điềm Tĩnh và Nghệ Thuật Không Nổi Giận. 

“Sức Hút Của Sự Điềm Tĩnh” là chiếc la bàn để đi qua đời sống thường nhật: từ thái độ sống đến cung cách ứng xử với gia đình, đồng nghiệp, bạn bè; từ cách nói ngắn - rõ - ấm đến nghệ thuật dựng hình ảnh đĩnh đạc, khí khái.

“Nghệ Thuật Không Nổi Giận” là bình chữa cháy đặt đúng nơi: giải phẫu cơ chế bùng nổ, chỉ ra tín hiệu sớm, luyện ngôn ngữ hạ nhiệt và thói quen lắng nghe như tháo kíp nổ. Một cuốn xây nền, một cuốn giữ ngòi; đi cùng nhau, chúng giúp người phụ nữ bảo toàn điều quý nhất: sự tự tin, khí chất giữa chồng chéo quan hệ và cảm xúc.

Vẻ đẹp của phụ nữ điềm tĩnh, sau hết, không cần ai chứng thực. Nó tự chứng ở chỗ đứa trẻ dám nói thật với mẹ, ở chỗ đồng nghiệp tìm đến khi cần quyết một việc khó, ở chỗ bạn đời thấy an lòng khi trở về nhà. 

Nó tự chứng trong nhất quán giữa điều nghĩ - điều nói - điều làm. 

Nó tự chứng khi chúng ta là mình, giữ trọn vẹn phẩm giá, khí khái mà không cần phải lên gân hay làm bất cứ ai bị tổn thương. 

Bà Đồng



Thứ Hai, 9 tháng 6, 2025

Phải làm gì khi bạn cãi nhau với 1 người?

Phật dạy: “Lấy ân báo oán, oán ấy tiêu tan. Lấy oán báo oán, oán ấy chất chồng’’. 

1. Dừng lại: Đừng tiếp tục nói. Vì càng nói thì chúng ta lại càng thấy hợp lý và lửa sân hận càng lớn. Im lặng không phải thua cuộc mà là chừa cho mình 1 đường lui, cũng như bảo tồn phước. Dù bạn có tu hành tốt cỡ nào, phước lớn ra sao, chỉ cần bạn nổi sân thì mọi phước báu đều MẤT sạch.

2.  Nhìn lại mình: Đức Phật dạy, người trí thì soi lỗi mình trước. Hãy tự hỏi: Bạn có hoàn toàn đúng không? Bạn có nói lời nào khiến người kia tổn thương không?

3.  Buông đúng lúc: Không phải chuyện gì cũng cần phân thắng thua. Đúng sai không quan trọng bằng việc bạn hiểu và được hiểu. Đôi khi nhường một bước lại giữ được cả tình lẫn nghĩa.

4. Khởi lòng thương: Người đang giận cũng là người đang khổ. Họ giận bạn/ bị bạn giận thì họ chắc chắn cũng không dễ chịu vui vẻ gì. Thay vì trả thù, hãy nói: “Nguyện cho người ấy được bình an, được hiểu và được thương.”

5. Hồi hướng: Sau khi bình tĩnh, hãy tụng 1 bài kinh, niệm Phật, trì chú Om mani padme hung hoặc Om Tare Tuttare Ture Soha, hoặc làm 1 việc thiện rồi hồi hướng công đức ấy cho người mà bạn đang giận. Đây là cách hóa giải oán kết cực kì hiệu quả. 

6. Hãy bình tâm suy xét, cố gắng hòa giải, không để một cuộc cãi nhau làm đứt mất một nhân duyên tốt đẹp. Nếu trong quá khứ chúng ta đã từng gieo duyên bất thiện, thì nguyện kiếp này, mọi việc xin dừng lại tại đây. Để sau này gặp lại sẽ chỉ là thêm bạn, bớt thù.

7. Người mạnh không phải là người to miệng, thao túng tâm lý mà là người được kính trọng. Nếu một ai đó yêu bạn vì bạn đẹp thì tình cảm ấy có lẽ không bền, nhưng nếu họ chọn bạn vì bạn từ bi, tốt bụng thì chắc chắn đó là thiện duyên trong đời. 

Nguyện bạn và người thương luôn an 🙏🏻

Amanda Na Nguyen



Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2024

La bàn cho năm mới

 Nguồn: Mạng lưới tròn lành

Kết nối với chính mình

La bàn cho năm mới

Một bộ câu hỏi giúp bạn suy ngẫm về năm vừa qua và lập kế hoạch cho năm tiếp theo

👫 Số lượng tham gia:

Làm một mình hoặc làm theo nhóm

🎚️ Độ khó:

Vừa phải

⏳ Tổng thời lượng:

Từ 2 tiếng trở lên hoặc nửa ngày

🧳 Cần chuẩn bị:

Sổ tay La bàn Năm Mới (mỗi người 1 quyển), bút (mỗi người 1 cái), sự thành thật, sự cởi mở

🌱 Kỹ năng/Giá trị nuôi dưỡng:

Căn chỉnh theo chu kỳ, Sự quyết đoán, Sự ăn mừng, Sự cam kết, Sự nở rộ và phát triển, Đặt mục tiêu, Lòng biết ơn, Đặt ý định, Lên kế hoạch, Nghi thức hóa

📍Giới thiệu hoạt động

“La bàn cho năm mới” là một cuốn sổ tay giúp bạn nhìn lại năm vừa qua và lập kế hoạch cho năm sắp tới. Việc dành thời gian để chiêm nghiệm về năm vừa qua sẽ giúp bạn nhận thức được cả những thành công và nỗi buồn của mình, đồng thời giúp bạn nhận ra bao nhiêu điều có thể xảy ra chỉ trong vòng một năm. Chúng ta thường rất nhanh quên đi những gì xảy đến với mình. Bằng cách học hỏi từ quá khứ, bạn có thể lập kế hoạch cho tương lai bằng cách đặt ra những mục tiêu và ý định rõ ràng để không lặp lại những khuôn mẫu cũ, làm chủ tốt hơn trong công việc và cuộc sống của mình.

Bài tập này có thể được làm một mình hoặc làm theo nhóm. Nếu bạn làm một mình, mời bạn dành ít nhất 4-5 giờ không bị gián đoạn (3 giờ để nhìn lại và 1,5 giờ để lập kế hoạch cho tương lai). Nếu bạn làm theo nhóm, hãy tập hợp tối thiểu 2 người - tối đa 20 người và dành ít nhất 4,5 giờ để thực hành.

🎯Các bước thực hiện

Bước 1 – Xem lại lịch năm vừa qua (15’)

Xem lại từng tuần trong lịch của bạn xuyên suốt năm vừa qua. Viết xuống những sự kiện quan trọng, các buổi tụ họp với bạn bè hoặc gia đình hoặc những nhiệm vụ lớn lao bạn bắt gặp trong lịch năm.

Bước 2 – Đây là năm vừa qua của tôi (30’)

Trong các khía cạnh sau, cái nào quan trọng nhất đối với bạn trong năm vừa qua? Những sự kiện - sự việc nào là quan trọng nhất? Hãy tóm tắt ngắn gọn vào sổ tay.

  1. Cuộc sống cá nhân và gia đình
  2. Công việc, học tập, nghề nghiệp
  3. Đồ đạc (nhà cửa, đồ vật)
  4. Thư giãn, sở thích, sáng tạo
  5. Bạn bè, cộng đồng
  6. Sức khỏe, rèn luyện thân thể
  7. Trí tuệ
  8. Cảm xúc, tinh thần
  9. Tài chính
  10. Danh sách những điều mong muốn (Bucket List)

Bước 3 – Sáu câu nói về năm vừa qua của tôi (15’)

  1. Quyết định sáng suốt nhất mà tôi đã đưa ra…
  2. Bài học lớn nhất mà tôi đã học được…
  3. Rủi ro lớn nhất mà tôi đã nhận lấy…
  4. Bất ngờ lớn nhất trong năm…
  5. Điều quan trọng nhất mà tôi đã làm cho người khác…
  6. Điều lớn nhất mà tôi đã hoàn thành…

Bước 4 – Sáu câu hỏi về năm qua của tôi (15’)

  1. Bạn tự hào nhất về điều gì?
  2. Ba người đã ảnh hưởng nhiều nhất đến bạn là ai?
  3. Ba người nào mà bạn có ảnh hưởng nhiều nhất đến họ là ai?
  4. Bạn đã không thể hoàn thành điều gì?
  5. Điều tuyệt vời nhất mà bạn đã khám phá ra về bản thân là gì?
  6. Bạn biết ơn nhất điều gì?

Bước 5 – Những khoảnh khắc tuyệt vời nhất (15’)

Mô tả những khoảnh khắc tuyệt vời nhất, đáng nhớ nhất, vui vẻ nhất trong năm vừa qua và vẽ ra giấy. Bạn cảm thấy thế nào? Ai đã ở đó cùng bạn? Bạn đã làm gì? Bạn nhớ được những mùi hương, âm thanh hoặc hương vị nào?

Bước 6 – Ba trong số những thành tựu lớn nhất của tôi (15’)

  1. Liệt kê ba thành tựu lớn nhất của bạn trong năm vừa qua.
  2. Bạn đã làm gì để đạt được những thành tựu này?
  3. Ai đã giúp bạn đạt được những thành tựu này? Bằng cách nào?

Bước 7 – Ba trong số những thách thức lớn nhất của tôi (15’)

  1. Liệt kê ba thách thức lớn nhất của bạn trong năm vừa qua.
  2. Ai hoặc điều gì đã giúp bạn vượt qua những thách thức này?
  3. Bạn đã học được điều gì về bản thân mình khi vượt qua những thách thức này?

Bước 8 – Sự tha thứ (15’)

Liệu có điều gì đã xảy ra trong năm vừa qua mà bạn cảm cần được tha thứ? Những hành động hoặc lời nói từ người khác hoặc tự chính bạn khiến bạn cảm thấy khó chịu, tức giận và tồi tệ? Viết những điều này ra giấy, và thực hành tha thứ nếu nó giúp bạn cảm thấy dễ chịu hơn.

Bước 9 – Buông bỏ (15’)

Bạn còn cần nói điều gì nữa không? Bạn còn cần buông bỏ điều gì trước khi có thể bắt đầu năm mới không? Hãy vẽ hoặc viết xuống tất cả những điều còn lại, suy ngẫm thêm đến khi bạn thấy đủ và buông bỏ tất cả.

Bước 10 – Tóm tắt năm vừa qua (15’)

  1. Tóm tắt năm vừa qua trong ba từ: Chọn ba từ để định nghĩa năm vừa qua của bạn.
  2. Cuốn sách về năm vừa qua của tôi: Nếu năm vừa qua của bạn được viết thành sách, hãy chọn cho nó một chiếc tiêu đề.
  3. Tạm biệt năm vừa qua: Nếu còn điều gì khác mà bạn muốn viết ra, hoặc có bất kỳ ai mà bạn muốn tạm biệt, hãy làm điều đó ở bước này.

Bước 11 – Dám mơ lớn (15’)

Năm tới của bạn trông như thế nào? Vì sao năm tới sẽ rất tuyệt vời? Nếu hình dung về một thế giới lý tưởng thì điều gì sẽ xảy ra? Viết xuống, vẽ ra, buông bỏ kỳ vọng của bạn và dám mơ ước những điều lớn lao.

Bước 12 – Năm tới của tôi sẽ diễn ra như thế này (15’)

Dựa vào các gợi ý bên dưới, xác định những khía cạnh quan trọng nhất của năm tới. Những sự kiện nào sẽ quan trọng nhất trong năm này? Tóm tắt ngắn gọn vào sổ tay.

  1. Cuộc sống cá nhân và gia đình
  2. Công việc, học tập, nghề nghiệp
  3. Đồ đạc (nhà cửa, đồ vật)
  4. Thư giãn, sở thích, sáng tạo
  5. Bạn bè, cộng đồng
  6. Sức khỏe, rèn luyện thân thể
  7. Trí tuệ
  8. Cảm xúc, tinh thần
  9. Tài chính
  10. Danh sách những điều mong muốn (Bucket List)

Bước 13 – Bộ ba kỳ diệu cho năm tới (30’)

  1. Ba điều tôi sẽ yêu về bản thân mình.
  2. Ba điều tôi sẵn sàng từ bỏ.
  3. Ba điều tôi muốn đạt được nhất.
  4. Ba người sẽ là trụ cột của tôi trong những lúc khó khăn.
  5. Ba điều tôi sẽ dám khám phá.
  6. Ba điều tôi sẽ có khả năng để nói không.
  7. Ba điều tôi sẽ áp dụng để làm cho môi trường xung quanh mình trở nên ấm áp.
  8. Ba điều tôi sẽ làm mỗi sáng.
  9. Ba điều tôi sẽ thường xuyên dùng để chiều chuộng bản thân.
  10. Ba nơi tôi sẽ đến thăm.
  11. Ba cách tôi sẽ dùng để kết nối với những người thân yêu.
  12. Ba món quà tôi sẽ thưởng cho những thành công của mình.

Bước 14 – Sáu câu nói về năm tới của tôi (15’)

  1. Năm nay, tôi sẽ không trì hoãn nữa trong việc…
  2. Năm nay, tôi sẽ nhận được nhiều năng lượng nhất từ…
  3. Năm nay, tôi sẽ dũng cảm nhất khi…
  4. Năm nay, tôi sẽ nói lời đồng ý khi…
  5. Năm nay, tôi tự khuyên bản thân nên…
  6. Năm nay, sẽ rất đặc biệt đối với tôi vì…

Bước 15 – Tóm tắt năm tới (15’)

  1. Một từ cho năm tới: Chọn một từ để tượng trưng và định nghĩa năm tới. Bạn có thể xem lại từ này bất kỳ lúc nào cần thêm năng lượng hoặc cần được nhắc nhớ không từ bỏ ước mơ của mình.
  2. Mong ước thầm kín: Hãy giải phóng tâm trí mình, và viết xuống - Mong ước thầm kín của bạn cho năm tới là gì?

🧑💻Người dịch và tổng hợp

Phong

🌏 Nguồn tham khảo:

The Recipes for Well-being

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2024

Giao tiếp bất bạo động

 

Giao tiếp bất bạo động (Nonviolent Communication) là một phương pháp giao tiếp đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả được phát triển bởi tiến sĩ Marshall Rosenberg, được áp dụng trong việc hàn gắn và giải quyết mâu thuẫn giữa các mối quan hệ trong gia đình, các tổ chức và thậm chí giữa các quốc gia. 

Cuốn sách Nonviolent Communication: A language of life của tiến sĩ Marshall đã được bán trên 5 triệu bản và được dịch sang trên 35 ngôn ngữ. 

Video này là toàn bộ Khóa học Giao tiếp bất bạo động của tiến sĩ Marshall Rosenberg tại thành phố San Francisco (Hoa Kỳ). Với những dẫn dắt, tương tác, ví dụ sinh động, cụ thể và dễ hiểu, chúng ta sẽ thấy được bức tranh tổng quan của Giao tiếp bất bạo động và cách áp dụng vào các mối quan hệ hàng ngày của mình.




Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2022

Mật Hạnh

NHỮNG VIỆC MẬT HẠNH, AI CŨNG CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC ĐỂ TÍCH ÂM ĐỨC:

Mật hạnh là pháp môn bất nhị tăng thêm phẩm hạnh, viên mãn đạo đức. Dưới đây nêu ra "những mật hạnh" để cho tín đồ Phật Giáo tham khảo phụng hành (làm theo):

🍀 Mật Hạnh Ứng Xử:

Thứ 1: Nhẫn một câu, nhịn một lúc, nhường một bước, tha một nước, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 2: Bạn lớn tôi nhỏ, bạn có tôi không, bạn đúng tôi sai, bạn tốt tôi xấu, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 3: Mỗi ngày bố thí một món nhỏ, kiên trì bền bỉ, đáp tặng xã hội, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 4: Không tranh công trạng, thành tựu vinh quang thuộc về đại chúng, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 5: Tùy hỷ tùy duyên, giúp đỡ người khác, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 6: Miệng nói lời hay, cho người tín tâm, hoan hỷ, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 7: Đối với bạn bè, không nhớ nghĩ oán cừu, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 8: Đối với xã hội, có thể bất biến (không thay đổi) tùy duyên, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 9: Không so đo, không tính toán, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 10: Gặp người phải mỉm cười, xử sự phải lịch sự, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 11: Chịu thiệt không sao cả, cư xử chân thành, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 12: Lúc bị chửi mắng im lặng không đáp, lúc bị đả kích tâm có thể bình tĩnh, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 13: Lúc bị đố kỵ, đối đãi bằng từ tâm, lúc bị gièm pha cảm niệm lòng dạ ấy, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 14: Không vì tham lam mà xâm phạm người khác, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 15: Không vì tỏ vẻ mình nhanh nhạy mà mỉa mai người khác, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 16: Không vì thấy người khác tốt mà đố kỵ, công kích, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 17: Dùng cái tâm phê phán người khác để phê phán chính mình, dùng cái tâm khoan dung bản thân để khoan dung những lỗi lầm người khác, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 18: Kết rộng duyên lành (thiện duyên), biết nghe lời phải, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 19: Không vì bao che tư dục (ham muốn cá nhân) mà làm tổn thương người khác, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 20: Buông bỏ chấp trước (buông xả vướng mắc), khiêm tốn tiếp nhận những lời hay lẽ phải, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 21: Cư xử chân thành, không cầu báo đáp, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 22: Quan tâm đồng hương, tham gia tình nguyện viên, là mật hạnh đối nhân xử thế.

Thứ 23: Khi có người khác nhờ vả, phải hết lòng làm cho tới nơi tới chốn, là mật hạnh đối nhân xử thế.

🍀 Mật Hạnh Sinh Hoạt:

Thứ 1: Động tác nhẹ nhàng, không làm phiền đến sự yên tĩnh của người khác, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 2: Đi đứng nằm ngồi, oai nghi đoan chánh, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 3: Xa rời thuốc lá, bia rượu, tình dục, sinh hoạt tự quản lý kiềm chế, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 4: Chạy xe nhường nhau, quan tâm an toàn người đi đường, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 5: Mỗi tháng ít nhất bế quan một ngày, tu trì Pháp Phật, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 6: Mỗi ngày làm một việc khiến người cảm động, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 7: Mỗi ngày giúp người khác làm một số việc tốt, không cầu báo đáp, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 8: Trước khi ngủ tụng niệm văn sám hối, tự kiểm điểm lỗi lầm của một ngày, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 9: Mỗi tuần ít nhất tham gia cùng đại chúng tu chung một cây hương, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 10: Học tu tiếp thu, hễ gặp việc gì hãy nhẫn nại, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 11: Mỗi ngày chia sẻ hoan hỷ từ bi với mọi người, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 12: Tích phước, tiết kiệm, không mua linh tinh, không mua tràn lan, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 13: Hơn một lần ăn chay, thì hơn một mật hạnh sinh hoạt, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 14: Lúc hoan hỷ không nói nhiều, lúc giận hờn không truyền phẫn nộ đến người khác, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 15: Mỗi tuần chí ít dành một tiếng để phục vụ khu vực, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 16: Nương Giới (Giới Luật) sinh hoạt, giữ gìn các căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) thanh tịnh và thiện lành, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 17: Ăn uống tiết chế độ lượng, tri túc (biết đủ) đạm bạc, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 18: Thân thể ốm đau không oán trời trách đất, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 19: Thay tâm, đổi tánh, hồi đầu, quay người tu hành, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 20: Không truyền bá thị phi, không mang đau buồn tới người khác, là mật hạnh sinh hoạt.

Thứ 21: Thích ứng trong mọi hoàn cảnh, tùy duyên sinh sống, tùy tâm tự tại (giải thoát), tùy hỷ mà làm, là mật hạnh sinh hoạt.

🍀 Mật Hạnh Xử Thế:

Thứ 1: Hòa hợp người khác, hài hòa đại chúng, là mật hạnh xử thế.

Thứ 2: Săn sóc người khác, ta người trọn vẹn, là mật hạnh xử thế.

Thứ 3: Hằng thuận người khác, coi trọng ý dân, là mật hạnh xử thế.

Thứ 4: Nhân nhượng người khác, đạt đến nhận thức chung, là mật hạnh xử thế.

Thứ 5: Nhắc nhở người trẻ tuổi mới học, dành cho họ những chỉ bảo, là mật hạnh xử thế.

Thứ 6: Gặp được Minh Sư (thầy rõ sự lý) hay Thiện Tri Thức phải gần gũi học hỏi, không được làm trái, là mật hạnh xử thế.

Thứ 7: Gặp hiền nhân (người tài đức) phải khiêm tốn học hỏi, là mật hạnh xử thế.

Thứ 8: Phụng dưỡng cha mẹ (hai bên) phải kính thuận phụng dưỡng, là mật hạnh xử thế.

Thứ 9: Thấy người nguy cấp, phải dũng cảm cứu giúp, là mật hạnh xử thế.

Thứ 10: Tùy sức, tùy phận, tùy hỷ, tùy duyên bố thí gieo phước, là mật hạnh xử thế.

Thứ 11: Rõ biết Nhân Quả, là mật hạnh xử thế.

Thứ 12: Dùng lý trí tịnh hóa tình cảm, dùng từ bi thăng hoa tình cảm, là mật hạnh xử thế.

Thứ 13: Dùng phép tắc hướng dẫn tình cảm, dùng đạo đức dẫn dắt tình cảm, là mật hạnh xử thế.

Thứ 14: Nhiếp tâm (chuyên chú) chánh niệm (niệm phật...), là mật hạnh xử thế.

Thứ 15: Không ẩn trốn, không biện bạch những sai trái của mình, là mật hạnh xử thế.

Thứ 16: Không quan tâm chuyện phải trái, không nghe chuyện đúng sai, là mật hạnh xử thế.

Thứ 17: Thận trọng lời nói việc làm, là mật hạnh xử thế.

Thứ 18: Phòng xấu ngừa ác, là mật hạnh xử thế.

Thứ 19: Lúc gặp mặt nên có đôi lời, tương phùng nên hỏi thăm nhau, là mật hạnh xử thể.

Thứ 20: Trò chuyện cần mỉm cười, có tranh cãi chỉ một lần (không nên sa đà cãi nhau đến nỗi làm hỏng mối quan hệ đôi bên), là mật hạnh xử thế.

Thứ 21: Tự nhận vô lý, người khác đều đúng, là mật hạnh xử thế.

Thứ 22: Không ngờ vực vô căn cứ người khác, không đố kỵ người khác, là mật hạnh xử thế.

Thứ 23: Hổ thẹn tất cả những thứ bất tịnh, bất thiện, là mật hạnh xử thế.

🍀 Mật Hạnh Tu Hành:

Thứ 1: Buổi sáng tĩnh tọa (hay niệm phật) một nén nhang (khoảng 1 hay 2 tiếng), để suy nghĩ trong sáng, là mật hạnh tu hành.

Thứ 2: Mỗi ngày đọc một quyển kinh tạng, tăng thêm văn-tư-huệ, là mật hạnh tu hành.

Thứ 3: Sáng sớm mỗi ngày tụng niệm văn kỳ nguyện, tăng thêm tâm từ bi, là mật hạnh tu hành.

Thứ 4: Bất kể thân ở đâu, thường xuyên cầu phúc cho người gặp tai nạn, là mật hạnh tu hành.

Thứ 5: Với Pháp Phật, siêng năng tu tập không thối chuyển, là mật hạnh tu hành.

Thứ 6: Với giới luật, quyết định không phạm, là mật hạnh tu hành.

Thứ 7: Tâm không nghĩ bậy, chánh tuệ rõ ràng, là mật hạnh tu hành.

Thứ 8: Thân không tà hạnh (tà dâm), miệng không nói lời ác, là mật hạnh tu hành.

Thứ 9: Tri túc đạm bạc, vui trong tịch tịnh, là mật hạnh tu hành.

Thứ 10: Không thích ồn ào, giản dị, tích phước, là mật hạnh tu hành.

Thứ 11: Tất cả không đeo bám (không vướng mắc), quyết chí tinh tấn tu hành, là mật hạnh tu hành.

Thứ 12: Chuyên tâm vào Định và Huệ, tâm không cúi nịnh, là mật hạnh tu hành.

Thứ 13: Không cho mình tốt, không rêu rao lỗi người, là mật hạnh tu hành.

Thứ 14: Khiêm tốn theo thầy học tu, tâm luôn ngay thẳng, là mật hạnh tu hành.

Thứ 15: Vật người không tham, của mình không keo kiệt, là mật hạnh tu hành.

Thứ 16: Từ bi hỷ xả, thiện chí giúp người, là mật hạnh tu hành.

Thứ 17: Tin sâu Chánh Pháp (Phật Pháp), luôn nghĩ các điều thiện, là mật hạnh tu hành.

Thứ 18: Không sanh kiêu ngạo, khiêm cung lễ phép, là mật hạnh tu hành.

Thứ 19: Kẻ oán người thân đều bình đẳng, không sanh yêu ghét, là mật hạnh tu hành.

Thứ 20: Kính yêu chúng sanh hữu tình có tâm thức như mình không khác, là mật hạnh tu hành.

Thứ 21: Thông tình đạt lý khách quan, không chấp kiến giải cá nhân, là mật hạnh tu hành.

Thứ 22: Thường luôn từ mẫn, tùy duyên bất biến, là mật hạnh tu hành.

Thứ 23: Thiền quán (thiền định, quán chiếu) hành đạo, không chấp Có cũng chẳng chấp Không, là mật hạnh tu hành.

Thứ 24: Tự tâm là Phật, đảm đương ngay tại bây giờ, là mật hạnh tu hành.

Thứ 25: Phát tâm Bồ Đề (phát tâm trên tu cầu thành Phật và dưới cứu độ chúng sanh), hành đạo Bồ Tát (tu lục độ vạn hạnh: bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí huệ và tu 10 đại nguyện Phổ Hiền Bồ Tát...), là mật hạnh tu hành.

Những việc mật hạnh là biểu đối chiếu ghi chép thiện ác, công đức, tội phước, là tấm gương sáng cho lời nói việc làm đoan chánh, là nước pháp gội tẩy nghiệp chướng phiền não, là thang thuốc hay trị liệu khổ đau thân tâm, là thầy chỉ điểm tiền đồ tươi sáng. Mật hạnh là sự bố thí vô tướng tam luân thể không (không chấp có mình bố thí, vật thí và đối tượng được bố thí), mật hạnh là tâm tánh nội học, nếu có thể hiểu được và thực hành được, thì cuộc sống có thể đạt được tịnh hóa, thăng hoa.

HT. TINH VÂN



Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

Cẩn thận với những thực hành năng lượng

Tác giả: Mai Xuân Sang

Năng lượng là một tồn tại tự nhiên. Nếu biết cách sử dụng, nó sẽ mang lại những lợi ích lớn lao cho đời sống. Nhưng sức mạnh vô hình đó cũng đem đến nhiều hiểm nguy cho những ai thiếu hiểu biết. Nguy hiểm nhất là bởi vì sự dễ chịu êm ái mà nó mang lại khiến người sử dụng khó biết được lúc nào mình đang đi sai đường. Nhẹ thì bay bay chân không chạm đất, sống xa rời thực tại, cho mình là cái gì đó cao siêu, dần dần đánh mất các mối quan hệ với mọi người. Nặng thì bệnh tật sấp mặt, điên điên khùng khùng, mất hoàn toàn kết nối với thực tại, sống trong ảo giác, sợ hãi, rối loạn, thậm chí mất mạng.  

Vậy làm sao để tránh được những hiểm nguy và dùng được năng lượng một cách hiệu quả?

Câu trả lời là phải hiểu được bản chất và cách vận hành của nó.

Không thiếu những định nghĩa về năng lượng đã được đưa ra, nhưng thực tế rất nhiều điều không mong muốn vẫn xuất hiện. Lý do là gì? Vì những hiểu biết đó chưa phải gốc rễ. Tôi sẽ không đi vào các khái niệm đó mà đi thẳng vào bản chất của năng lượng.

Bản chất của năng lượng là gì?

TÂM. NĂNG LƯỢNG CHÍNH LÀ TÂM. NĂNG LƯỢNG LÀ BIỂU HIỆN CỦA TÂM. NĂNG LƯỢNG VẬN HÀNH THEO TÂM.

Tâm chính là bản chất tận cùng của năng lượng. Nếu hiểu được sự thật này, bạn thậm chí không cần biết gì về khai kênh, luân xa, trường năng lượng…mà vẫn có thể sử dụng năng lượng một cách hiệu quả và an toàn.

Việc cưỡng chế mở các trung tâm năng lượng trong cơ thể có rất nhiều nguy cơ tiềm ẩn. Tôi sẽ không đề cập chi tiết trong bài viết này. Khi tâm bạn còn ô nhiễm, nguy cơ luôn có thể xuất hiện nếu bạn cố ý sử dụng các năng lượng bên ngoài. Bất cứ ai cố ý chơi với năng lượng trong khi nội tâm còn tắc nghẽn đều phải trải qua sự mâu thuẫn, kháng cự, hoang mang, hoài nghi, lo sợ. Đó là hệ quả tất yếu khi bạn tham muốn điều gì đó không phải là của mình, khi bạn lợi dụng một điều gì đó để phục vụ lợi ích của riêng mình, một cách vô tình hay cố ý.

Tuy nhiên, nếu phát triển một nội tâm trong sáng và lương thiện, năng lượng tự động được khai mở. Đây là năng lượng của chính bạn, không cần vay mượn ở bất cứ nơi đâu khác. Tâm bạn là một kho năng lượng khổng lồ, tương đương năng lượng toàn thể vũ trụ. Do đó bạn không cần hút thêm ở đâu hết, cũng không cần biến mình thành kênh dẫn. Bạn không phải một kẻ thiếu thốn như vậy. Toàn thân tâm bạn đã là kho năng lượng khổng lồ. Tuy nhiên nó chỉ khai mở để bạn sử dụng khi nội tâm bạn đã được thanh lọc đến một mức độ nào đó. Đó là khi mọi ý muốn của bạn đều khởi lên trong tình thương dành cho tất cả, không tách biệt, không phân chia mà trong nhận thức về sự hợp nhất. Bằng cách này, bạn sẽ trải nghiệm được một sức mạnh vô biên, không giới hạn, tràn đầy và an toàn tuyệt đối.

Năng lượng chính là biểu hiện của bản tâm. Năng lượng là hoa trái của một cái tâm chân thành giàu tình thương. Khi bạn phát triển và nuôi dưỡng một cái tâm giàu lòng nhân ái, năng lượng sẽ tự khai mở. Và rồi bạn không cần phải học theo bất kỳ một kỹ thuật tốn kém nào để có thể sử dụng năng lượng đó, không cần biến mình trở thành công cụ để vay mượn năng lượng ở đâu đó. Một cách rất tự nhiên, bạn tự biết sử dụng năng lượng thế nào tốt nhất cho mình và tất cả sự sống khác.

Chăm sóc cho nội tâm mình trong sự hợp nhất với toàn thể, và rồi mọi ước nguyện đều trở thành sự thật. Ngon bổ rẻ.



Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

Nơi bình an

 Trích "The Spiritual Life" - Annie Besant

        Nhiều người than phiền đời sống trong thế giới văn minh quá nhanh, náo động và vội vàng, họ thường tự bào chữa “Tôi không có thì giờ.” Người ta thường xem báo chí thay vì đọc sách, xem quảng cáo thay vì tìm đọc những bài luận giải, phê bình người khác thay vì tìm hiểu họ. Càng ngày chúng ta càng chú ý đến những sự việc nông cạn trong đời sống: sự thành công của một thương gia, những quyền hành nhỏ nhoi trong xã hội, danh tiếng tạm thời trong giới chính trị hoặc văn chương… để đạt được chúng, người ta phải làm việc cực nhọc, tìm mưu kế và phấn đấu.

Khi làm việc gì, con người muốn có kết quả ngay, nếu không thì xem như thất bại. Con người khi thấy mục đích bên ngoài, thường cố gắng vượt nhanh đến mục đích đó trong tư thế của người thắng cuộc để nhận lãnh những tràng vỗ tay hoan hô của quần chúng. Danh vọng vững chắc được tạo dựng bởi nhiều năm làm việc không ngừng; cực nhọc suốt đời ngoài đồng, khi đến mùa gặt thì người gieo hạt đã khuất bóng; lý tưởng cao đẹp vượt khỏi tầm với của người bình thường, quá lớn để có thể đạt được trong một kiếp sống... do đó người đời không tiếp nhận được. Tinh thần của thời đại được tóm tắt trong câu nói châm biếm của một hiền triết Trung Hoa: “Con người nhìn vào quả trứng, mong nghe tiếng gáy của nó.”  Chúng ta thường than phiền thiên nhiên quá chậm chạp, nhưng chúng ta quên rằng những gì chúng ta đạt được quá nhanh thì không có chiều sâu.

Đối với một số người, cuộc đời con người không giống như đời sống tạm bợ của những con côn trùng nhỏ bé nhảy múa dưới ánh mặt trời. Đôi khi trong tâm con người phát ra những tiếng thì thầm êm dịu nhắc nhở họ rằng tất cả những sự việc có vẻ như xung đột, vội vàng chỉ là những cuốn phim trên màn ảnh. Những thành đạt trong thương trường, trong xã hội được công chúng ngưỡng mộ chỉ là những điều nhỏ nhặt như những bọt bèo nhấp nhô trên mặt nước; ganh tỵ, và cạnh tranh cay đắng là theo đuổi những điều không giá trị. 


THIÊN NHIÊN LÀ LIỀU THUỐC TRẤN AN


Giả thử chúng ta đến sống tại một thành phố có nếp sống vội vã trong một tuần hay một tháng; chúng ta cảm thấy hơi bị kích động, cố gắng để đạt được vài thắng lợi nhỏ, với niềm hy vọng tầm thường, niềm đau do những sự chán nản, bất hòa do sự va chạm giữa cái ngã ích kỷ với những cái ngã khác cũng ích kỷ không kém. Sau đó chúng ta rời bỏ nơi huyên náo này và đến một vùng núi non thanh tịnh vắng vẻ. Nơi đây, chúng ta chỉ nghe những âm điệu hài hòa của thiên nhiên xen lẫn với những lúc yên lặng: tiếng thác nước đổ dồn dập sau cơn mưa đêm qua, tiếng lá xào xạc dưới chân con thỏ rừng nhút nhát, tiếng khuấy động xì xào gây nên bởi con vịt nước bơi ra từ lùm lau sậy, tiếng róc rách do xoáy nước vỗ lên những tảng đá cuội doc theo bờ suối, tiếng vo vo của những con côn trùng bay lướt qua đám cỏ rậm, tiếng đớp mồi của con cá trong hồ nước dưới bóng cây. Nơi đây, tâm trí ta trở nên tĩnh lặng, êm dịu lại do được tiếp xúc với thiên nhiên, xa rời đời sống thế tục. Khi nhìn lại, ta thấy rõ xã hội đang quay cuồng, điên rồ trong những công việc và những trò giải trí. Từ bầu không khí an tịnh, nhìn ra ngoài, ta không cảm thấy xao xuyến với sự thành công hay thất bại trong những xung đột nhỏ nhặt; cũng như không có gì đáng để ý nếu có người nào đó coi thường, hoặc ngợi khen ta. Khi rời xa những khuấy động, chúng ta có được tầm nhìn viễn cảnh, và thấy những sự vật bên ngoài đóng một vai trò rất nhỏ trong sự sống chân thật của chúng ta.


THỜI GIAN LÀ LIỀU THUỐC TRỊ BỆNH


Khoảng cách thời gian, và không gian cũng làm cho ta quân bình trong sự phán đoán cuộc sống. Sau mười năm trôi qua, khi nhìn lại những thử thách, vui buồn, hy vọng và thất vọng trong quá khứ, ta ngạc nhiên không biết vì sao ta đã tiêu phí quá nhiều năng lực vào những việc nhỏ nhặt không giá trị. Đối với một người đã thay đổi nhiều cá tính, khi hồi tưởng lại những niềm đau thấu xương trước kia, họ cũng thấy chúng có vẻ xa lạ. Sự sống của ta hoàn toàn bị ràng buộc vào sự sống của người khác, và bất cứ giá trị riêng tư nào của ta hình như cũng thuộc về người mà chúng ta yêu thương. Khi bị người ấy phản bội, chúng ta tưởng như cuộc sống này đã chấm dứt, tim chúng ta tan vỡ, nhưng chỉ sau một thời gian, vết thương được chữa lành. Ngày nay, sau mười năm, ta không khỏi rùng mình khi nhìn lại nỗi thống khổ đã có lần sắp làm tan vỡ cuộc đời ta; khi nhớ lại những kích động và tức giận điên rồ, cũng như những lời nói đắng cay đã làm mất đi một người bạn tốt. Trước kia, đôi khi ta bị kích thích quá đáng khi thành công trong công việc mà ta cho là khó khăn; nay nhớ lại đó chỉ là điều nhỏ nhặt đã được thổi phồng lên; và thấy được nó chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống, nó chỉ là một điểm, nhưng có lần đã chiếm trọn cả bầu trời.

Trong niềm an tịnh, xuyên qua không gian và thời gian, ta suy tưởng về những thành bại trong quá khứ, cũng như những đau khổ sẽ xâm nhập trở lại khi ta quay về cuộc sống hàng ngày. Những việc tầm thường cũ trong bộ áo mới sẽ chiếm hết thì giờ của ta; những niềm vui, những nỗi buồn với bộ mặt mới sẽ làm chủ ta. Một lần nữa, cuộc sống của ta lại bị bào mòn bởi những lo âu không ý nghĩa, những tranh cãi nhỏ nhặt, những ham muốn vụn vặt, và những thất vọng phi lý. Thánh kinh Bhagavad Gita có nói: “Sự xao xuyến của những giác quan sẽ biến mất do sức mạnh của trái tim.”

Có phải sự việc luôn luôn như vậy không? Vì chúng ta phải sống trong thế gian, phải đóng một vai trò trong bi kịch của cuộc đời, và phảỉ chịu ảnh hưởng của những sự vật tạm bợ. Liệu chúng ta có thể tìm được một nơi bình an, cách biệt, trong khi phải sống và bị vây quanh bởi những sự việc thế gian?


SỰ BÌNH AN CỦA CHÂN NGÃ


Mỗi người là một Thực Thể Bất Tử trong lớp áo xác thân, được sinh động bởi những ham muốn và đam mê. Ta kết nối lớp áo xác thân bằng sợi chỉ của bản chất trường tồn, sợi chỉ này là cái trí. Rất khó kiểm soát cái trí, vì nó luôn thay đổi và chạy lang thang theo những sự vật thế gian. Nó linh hoạt do những ham muốn và đam mê, hy vọng và sợ hãi. Cái trí muốn trải nghiệm tất cả những thú vui cảm giác, nó bị lóa mắt, điếc tai bởi ánh sáng và huyên náo từ cảnh vật chung quanh. Trong kinh Bhagavad Gita, Arjuna đã than phiền: “cái trí rất biến động, hỗn loạn, mạnh mẽ và bướng bỉnh.”

Ngự bên trên cái trí quay cuồng này là cái Ta Chân Thật hay cái Ngã Tinh Thần, nó hiện diện như một chứng nhân thầm lặng, tự tại. Đây là nơi bình an, tĩnh lặng, sóng gió ba đào ở bên dưới không thể chạm đến được. Vì chân ngã trường tồn, với nó mọi sự vật tạm bợ theo thời gian đều không quan trọng, chúng chỉ có công dụng mang lại sự hiểu biết và kinh nghiệm về điều tốt lẫn xấu. Chân ngã sống trong thân thể như một cái nhà bằng đất, nó học biết sự sinh tử, được mất, vui buồn, và sướng khổ. Nó nhìn những sự việc trải qua như những ảo ảnh, không gợn sóng nào có thể làm mất đi sự tĩnh lặng, tự tại của nó. Nếu có một việc đau buồn ảnh hưởng đến cái vỏ bên ngoài của nó, thì nó chỉ đơn giản ghi nhận sự hài hoà bị gián đoạn. Sự đau khổ được tiếp nhận như dấu hiệu cho biết thất bại, nó thu nhặt như một bài học cho tương lai. Vì chân ngã phải chinh phục cõi vật chất, tinh luyện và thăng hoa nó, và chỉ bằng sự đau khổ chân ngã mới có thể học được cách xử sự.

Như thế, con đường bí mật đưa đến Nơi Bình An là học cách đồng hóa tâm thức chúng ta với chân ngã thật sự, thay vì với phàm ngã tạm bợ. Ta tự đồng hóa với thể trí, và não bộ hoạt động trong xác thân. Ta tự đồng hóa với những đam mê và ham muốn, cho nên ta thường nói: “tôi hy vọng, tôi lo sợ…” Ta tự đồng hóa với thể xác, mà thật ra nó chỉ là một cái máy mà chúng ta dùng để tiếp xúc với thế giới vật chất. Khi tất cả những thành phần của bản chất chúng ta được linh động do sự tiếp xúc với vật chất bên ngoài, và cảm nhận sự quay cuồng của đời sống vật chất xung quanh, lúc ấy tâm thức chúng ta cũng bị ảnh hưởng theo. Kinh B. Gita có nói: “Đam mê tràn vào cướp đi trái tim không được kiểm soát, và kiến thức tinh thần như con thuyền trên biển động giữa cơn giông bão.” Kết quả là chúng ta bị kích thích, mất quân bình, tức giận, cảm thấy bị thuơng tổn, phẫn uất, điên cuồng, đau khổ; tất cả những thứ đó làm mất đi sự bình an và sức mạnh.


BA ĐƯỜNG LỐI DẪN ĐẾN SỰ BÌNH AN


Khi bắt đầu đặt chân trên đường đạo để đến nơi bình an, chúng ta phải cố gắng đồng hóa tâm thức chúng ta với chân ngã, thấy như nó thấy, phán đoán như nó phán đoán. Đây là vấn đề thực hành, chớ không phải nói suông, tuy chưa làm được nhưng chúng ta thử bắt đầu thực hành ba phương pháp sau: (1) Tách rời khỏi những đối tượng của giác quan, (2) làm việc tốt mà không màng đến kết quả, (3) tham thiền và luôn luôn hướng về chân ngã. Chúng ta hãy lần lượt nghiên cứu những phương pháp trên.

Ta có thể thực hành phương pháp đầu tiên bằng cách thường xuyên tuân giữ qui luật một cách khôn ngoan. Hãy tập lãnh đạm đối với những điều gây bực bội nhỏ nhặt, những chuyện tán gẫu vui chơi, những thú vui xác thân, khoan dung và dễ dãi chấp nhận những điều từ bên ngoài đến, không tránh né mà cũng không mong mỏi những điều vui thú hay đau buồn nhỏ nhặt. Dần dần, ta tập được tánh lãnh đạm mà ta không ngờ, những khó khăn nhỏ nhặt xảy ra có thể gây khó chịu cho người khác, nhưng không ảnh hưởng đến tâm trí ta. Nhờ vậy ta mới rảnh tay giúp đỡ những người chung quanh đang bị phiền phức bởi những khó khăn; và ta có thể trợ giúp cho cuộc sống của những người chưa hiểu biết bằng chúng ta được dễ dàng hơn. Để đạt được đức tánh này, sự điều độ là then chốt. Trong B. Gita có đề cập như sau: “Hỡi Arjuna, qui luật hoàn hảo không thể đạt được bởi người ăn quá nhiều hay quá ít, hoặc bởi người có thói quen ngủ quá nhiều hay quá ít. Người muốn diệt đau khổ phải điều độ trong sự ăn uống, giải trí, hoạt động , và ngủ nghỉ.” Xác thân không thể bị phá hủy, nó phải được huấn luyện.

Phương pháp thứ hai là không màng đến kết quả. Điều này không có nghĩa là không để ý đến kết quả của việc ta làm để rút tỉa kinh nghiệm cho bước đi kế tiếp. Chúng ta có được kinh nghiệm từ sự xem xét kết quả, và từ đó trở nên khôn ngoan. Khi một hành động đã được thực hiện với sự suy xét cẩn thận, với năng lực mạnh mẽ, và ý nguyện trong sạch; sau đó, chúng ta cứ để tự nhiên, không lo lắng gì đến kết quả. Hành động đã thực hiện, không thể thu hồi lại được, lo lắng không có ích gì. Khi kết quả đến, ta ghi nhận như một lời dạy, không quá vui mừng hay hối tiếc. Sự vui mừng hay hối tiếc chỉ làm cho ta không chú tâm thực hiện bổn phận hiện tại, và làm suy giảm tiềm lực của ta. Giả thử kết quả của việc làm là có hại, người khôn ngoan sẽ nói: “Tôi đã làm sai, tôi phải tránh lỗi lầm tương tự trong tương lai; hối hận chỉ làm suy giảm năng lực trong công việc hiện tại, mà không thay đổi được kết quả do hành động lỗi lầm của tôi. Vì thế, thay vì để mất thì giờ cho sự hối hận, tôi chú tâm làm việc cho tốt hơn.”

Tách rời khỏi kết quả của hành động làm cho cái trí an tịnh, từ đó chúng ta có thể tập trung hữu hiệu vào mỗi công việc. Kinh B. Gita nói: “Ai  hiến dâng hành động không vụ lợi cho Đấng Tối Cao, thì không có tội lỗi nào chạm đến họ, như nước không thể thấm vào lá sen. Người hiến dâng chân thật có trái tim tinh khiết, họ hành động bằng xác thân và các giác quan, với lý trí và sự hiểu biết, họ không màng những lợi lộc riêng tư. Người hiến dâng không bị trói buộc vào kết quả của hành động sẽ đạt được sự an tịnh; trong khi người hành động do lòng ham muốn, và đeo níu vào kết quả sẽ bị trói buộc.”

Phương pháp thứ ba, tham thiền, là cách thức đem lại nhiều kết quả nhất và cũng là cách thức khó khăn nhất. Người tập tham thiền phải thường xuyên cố gắng nhận ra lý lịch của mình từ chân ngã, và ý thức mình chính là chân ngã đó. Cái trí hay thay đổi, và thường chạy theo sự vật bên ngoài, ta phải chinh phục nó, và đem nó trở về nội tâm. Việc này phải thực hành suốt đời, và nó sẽ đem ta đến nơi bình an. Ta phải thường xuyên làm tươi mới sự cố gắng và duy trì tính kiên nhẫn. Mỗi ngày ta cần để riêng ra một khoảng thời gian, vào giờ nhất định, tự thu mình lại như con rùa thu gọn vào cái mai của nó, hồi nhớ lại bản chất trường tồn của ta; không để những điều tạm bợ, những biến cố ở thế gian ảnh hưởng đến ta.

Khi năng lực tinh thần trong chân ngã tăng trưởng, chẳng những chúng ta được bình an mà còn được minh triết. Vì khi không còn ham muốn cá nhân, và nhận ra được bản chất trường tồn, chúng ta sẽ không còn tư kiến hay thành kiến khi phán đoán mọi việc. “Khi đạt đến trạng thái an tịnh, con người xa lánh được tất cả phiền phức, cái trí dễ dàng chú tâm vào một sự việc, và đạt được minh triết. Nếu tâm và trí không an tịnh, ta sẽ không thể đạt được minh triết. Với lòng kiên nhẫn, con người sẽ dần dần đạt được những mức độ của sự an tịnh. Phúc lạc tối thượng chắc chắc sẽ đến với bậc hiền triết đã có cái trí bình an, đã khắc phục được những dục vọng và đam mê; vị ấy luôn luôn an trụ trong chân ngã, thoát khỏi mọi ràng buộc của tội lỗi.”

Đây là ba cấp bậc của con đường dẫn đến Nơi Bình An. Đến được nơi đây là đã chinh phục được Thời Gian và sự Chết. “Trên con đường quanh co dẫn đến tận đỉnh núi, cánh của “con chim bình an” quạt phía trước người hành hương mệt mỏi, và cuối cùng người ấy tìm được sự an tịnh không bao giờ mất.”


Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2020

Những bài học cần nhớ mỗi ngày

Nguồn: GNH Talk

NHỮNG BÀI HỌC CẦN NHỚ MỖI NGÀY
(mình đọc những điều này trong một cuốn sách - sau đó tóm tắt ra như dưới đây và in ra để trên bàn làm việc suốt những năm đầu tu học - để luôn kiểm tra và nhắc nhở mình - giờ share với các bạn)

1. KHU VƯỜN TÂM TRÍ
- Nuôi dưỡng, chăm sóc, gieo trồng, bảo vệ những hạt cây quý (phẩm chất giá trị)
- Phát triển trí tưởng tượng: Tự do khỏi mọi rào cản tư tưởng.
- Nhận biết mục tiêu, tập trung vào đó với mọi năng lượng

2. NGỌN BẢO THÁP
- Theo đuổi mục tiêu: Viết ra giấy, hình dung, ra thời hạn cho nó.
- Cuốn sổ ước mơ: Hình ảnh, mong muốn, nguyện ước
- Chú ý vào đâu, năng lượng hướng vào đó và làm nó lớn mạnh

3. NGƯỜI VÕ SĨ
- Sống đơn độc vào 1 thời điểm nhất định trong ngày
- Rèn luyện thể chất – Ăn uống đúng – Dậy sớm – Âm nhạc – Sống đơn giản.
- Học tập kiến thức tốt cho tâm trí, phát triển bản thân – Vun trồng đức hạnh.
- Viết/ đọc những câu có ý nghĩa tích cực. Kiểm soát lời nói.

4. CHIẾC ĐAI
- Ý chí và kỷ luật. Không để người khác chi phối

5. ĐỒNG HỒ
- Quý trọng thời gian. Can đảm nói KHÔNG

6. CÁNH HOA HỒNG
- Trao tặng yêu thương – cống hiến cho người khác bằng sức mạnh thầm lặng

7. CON ĐƯỜNG KIM CƯƠNG
- Trân trọng hiện tại. Hãy tận hưởng cuộc sống từng giây phút.
- Trân trọng mọi món quà.
- Chậm rãi đi trên con đường kim cương, không chạy theo cầu vồng lấp lánh.
- Mỗi sự việc đều ẩn chứa một thông điệp của cuộc sống.

Khi ta sống với những giá trị tốt đẹp nhất – Ta hạnh phúc
Mọi thứ đến và đi, như bốn mùa, mỗi ngày thay đổi. Hãy yêu và chấp nhận tất cả!
Giải pháp có sẵn trong tình huống: Wait – Watch – Be Wise! Ta là người lựa chọn!
Ta thật sự cảm thấy thế nào? Điều gì là quan trọng – duy nhất – đặc biệt với Ta? Ta quan tâm – chú ý tới điều gì? Ta làm gì để khác biệt?
Không biện hộ, giải thích.
Chúc cả nhà cũng có một tấm bảng quyết tâm riêng của mình!

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2020

Các phương pháp bảo vệ người phụng sự

"Con đường Tinh luyện phải đi trước Con đường Khai ngộ. Các Ngài nhấn mạnh rằng phải kiến tạo khả năng tinh thần trước khi được phép mở quan năng thần thông an toàn. Các Ngài đòi hỏi môn sinh phải phụng sự nhân loại hằng ngày, trong suốt cuộc đời, trước khi y được phép vận dụng những sức mạnh của thiên nhiên, được phép chế ngự các tinh linh, hợp tác với các thiên thần và được học các phương thức và nghi lễ, những câu thần chú và các khẩu quyết để làm phát lộ các mãnh lực ấy.

Mục tiêu mà một người bước vào đường đạo không phải là nhằm phát triển bản thân, mà là tự trang bị để phụng sự nhân loại tốt hơn. Chăm chăm phát triển bản thân mà không quan tâm đến việc phụng sự là bước vào con đường tà đạo. Việc phụng sự trước tiên phải bắt đầu từ những nhóm có liên hệ gần gũi nhất với y: gia đình, cơ quan, đoàn thể. Khi năng lực phụng sự của y gia tăng, y sẽ nới rộng môi trường phụng sự ra lớn hơn nữa như quốc gia, thế giới...

“Không phải tất cả các tai nạn đều do nghiệp quả, vì người đệ tử thường đã vượt qua phần lớn nghiệp quả loại này”.

...Giờ đây những phương pháp nào có thể được sử dụng để bảo toàn người phụng sự nhân loại? Làm thế nào để bảo đảm an toàn cho họ trong cuộc xung đột hiện tại và trong cuộc xung đột còn lớn lao hơn của các thế kỷ sắp đến?

1. Hãy nhận thức rằng sự thanh khiết của tất cả các thể là điều kiện tiên quyết. Nếu một vị Hắc đạo chế ngự được một người nào thì điều ấy chứng tỏ rằng cuộc sống y có một vài nhược điểm. Cánh cửa xâm nhập phải do người đó tự mở ra, và kẽ hở mà sức mạnh độc hại có thể tràn vào phải do chủ nhân các thể tự tạo. Vì thế cần phải thận trọng gìn giữ xác thân hết sức sạch sẽ, chỉ có những tình cảm thanh khiết, vững vàng trong thể tình cảm, và tư tưởng trong thể trí phải thật thanh cao. Khi làm được như vậy, sẽ có sự điều hợp trong các hạ thể và Người suy tưởng (Chân ngã) ở nội tâm sẽ ngăn được mọi sự xâm nhập.

2. Hãy chấm dứt mọi nỗi sợ hãi. Những mãnh lực thăng thượng tiến hóa rung động mau lẹ hơn các mãnh lực tiến hóa giáng hạ, đây có thể hiểu là yếu tố an toàn. Sự sợ hãi làm suy yếu; suy yếu làm tan rã; một điểm yếu vỡ ra tạo nên khoảng trống, qua đó mãnh lực ác hại có thể xâm nhập. Yếu tố xâm nhập là sự sợ hãi của chính đương sự, y tự mở ra cánh cửa theo cách đó.

3. Hãy điềm tĩnh, vững vàng dù điều gì xảy ra cũng vậy. Chân bạn có thể chìm trong bùn lầy của mặt đất, nhưng đầu bạn có thể tắm trong ánh nắng mặt trời ở trên cao. Hãy nhận biết bùn lầy của thế gian nhưng đừng để bị nhiễm bẩn.

4. Hãy biết cách dùng lương tri và áp dụng lương tri vào vấn đề đang có. Hãy ngủ nhiều và trong khi ngủ tìm cách làm cho cơ thể trở nên tích cực. Hãy cố gắng làm công việc trên cõi tình cảm và giữ gìn sự an tịnh nội tâm. Đừng bắt thân xác làm việc quá mệt mỏi, và chơi đùa bất cứ khi nào có dịp. Những giờ ngơi nghỉ, thư thả giúp điều chỉnh, ngăn ngừa những sự căng thẳng về sau."

~ Trích "Những nguy hiểm cần tránh khi tham thiền" (Thư về Tham Thiền Huyền Môn - Chân Sư D.K. qua Alice Bailey)



Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2020

Bạn đã và đang sống như thế nào?

Tác giả: Thiên Không

"...bạn không đến thế gian này để tìm đi tìm lại địa vị và danh tiếng ở thế gian, hay để tích trữ thật nhiều tiền bạc tài sản của thế gian, mà là để bạn, mỗi kiếp sống ngày một tốt đẹp hơn, mỗi kiếp sống ngày một hoàn thiện hơn. Nếu qua mỗi kiếp sống, bạn trở nên tiến bộ hơn, hoàn thiện hơn, thì cho đến một ngày nào đó, khi bạn trở nên toàn thiện, không còn phải học bài học gì ở thế gian nữa, lúc đó bạn sẽ thoát khỏi luân hồi, không còn cần phải đầu thai trở lại nữa.

...Đừng quá lo lắng và sợ hãi, vì những thảm họa, những khổ đau mà ta đang đối diện chỉ là những bài học để giúp ta tiến bộ hơn, học tập tốt hơn. Chúng sẽ không kéo dài mãi mãi cho đến khi nào ta thay đổi và vượt qua được chúng. Khi ta đã vượt qua được chúng và học được các bài học cần thiết, những tiêu cực mà các bài học này gây ra sẽ không còn ảnh hưởng tới ta được nữa. Ta được bảo vệ khỏi chúng.

...Thân thể và thế giới này là vô thường, luôn thay đổi, luôn biến diệt, cho nên chúng không phải là ta, không phải là của ta, do đó dù thế giới này có bị tiêu diệt, dù thân xác này có bị mất đi, bạn cũng đừng nên lấy đó làm lo lắng và sợ hãi. Bạn hãy xem chúng là các phương tiện, sử dụng chúng cho các bài học của mình, chứ không phải xem chúng như thực sự là của mình.

...Nền văn mình này, có rồi mất, thành rồi hoại, nó không tồn tại mãi. Từ khi Trái Đất được hình thành, đã có vô số nền văn minh, chúng hình thành rồi hoại diệt. Dù cho chúng có phát triển như thế nào, chúng cũng không thoát khỏi số phận bị diệt vong. Cho nên, hãy nhìn nó với con mắt bình thản, chớ nên chấp trước rằng nó sẽ tồn tại mãi. Cũng không nên chấp trước rằng Trái đất này, vũ trụ này sẽ tồn tại mãi. Cái gì có sinh sẽ có diệt. Đó là quy luật. Chính sự chấp trước, sự chấp thủ, mới là nguyên nhân dẫn đến khổ đau, lo lắng và sợ hãi. Hãy từ bỏ quan kiến đó, lo lắng và sợ hãi sẽ được diệt trừ. Học cách chấp nhận quy luật vô thường, bạn sẽ được vui vẻ và an vui.

THAY ĐỔI NHƯ THẾ NÀO?

-Trước tiên, hãy học cách yêu thương.
- Yêu thương là rung động cao nhất trong thế giới vật chất này. Yêu thương có rung động cao hơn rung động của thân thể, của cảm xúc và tư tưởng. Cho nên, yêu thương có thể chữa lành mọi thương tổn của thân thể, mọi thương tổn của cảm xúc, cũng như mọi rối loạn của tư tưởng.
- Yêu thương giúp mang mọi người lại với nhau, giúp gắn kết mọi người lại với nhau. Yêu thương giúp tạo ra một khối sức mạnh to lớn, có thể giúp mọi người dễ dàng vượt qua mọi khó khăn trên thế giới này.
- Yêu thương là một nghiệp thiện lành, chúng sẽ giúp cân bằng những nghiệp xấu ác mà ta đã gây ra trong quá khứ.
- Yêu thương càng nhiều, rung động cơ thể càng cao, do đó mà nhiều năng lượng tiêu cực, rung động thấp kém không thể xâm nhập cơ thể và làm hại cơ thể được.
- Càng yêu thương nhiều hơn, những cảm xúc tiêu cực như ganh ghét, bực bội, sân hận, đau buồn, chán nản, và các dục vọng sẽ ngày càng yếu đi và được thay thế bằng các cảm xúc tích cực.
- Bằng cách yêu thương nhiều hơn, ta sẽ làm ấm lòng những người xung quanh, giúp họ trở nên yên vui, hạnh phúc hơn.
- Bằng cách phát triển tình yêu hoàn hảo, ta sẽ hoàn thành các bài học của riêng mình.
- Bằng cách phát triển tình yêu nhiều hơn và nhiều hơn nữa, cho đến khi ta đạt đến một tình yêu toàn vẹn, vị tha, không ích kỷ, không phân biệt, không điều kiện, ta sẽ đạt đến sự giải thoát hoàn toàn, và thoát khỏi luân hồi khổ đau.

-Thứ hai, hãy học cách thiền định.
- Nhờ thiền định, ta nâng cao rung động của bản thân mình, nhờ đó tránh được những rung động tiêu cực.
- Nhờ thiền định, ta dần buông bỏ bớt những dính mắc với công danh lợi lộc, thế giới vật chất bên ngoài.
- Nhờ thiền định, ta đạt được những sự an lạc, yên vui, mà chỉ có thiền định mới có thể đem lại.
- Nhờ thiền định, quán chiếu tự thân mình, nhận ra các sai lầm đã phạm, nhận ra các bài học cần học, cho nên quá trình học hỏi của ta nhanh hơn và mau tiến bộ hơn.
- Nhờ thiền định, ta làm tịnh lắng những tư tưởng và cảm xúc ồn ào bên trong mình, tâm ta được định tĩnh, ít dao động, do đó ta tiếp xúc được những hiểu biết cao siêu, những sự hướng dẫn vô hình, từ đó mà hiểu được những mục đích và ý nghĩa cuộc đời.
- Nhờ thiền định sâu lắng, trí tuệ sẽ phát sinh nơi ta. Nhờ có trí tuệ phát sinh mà tâm được tịch tịnh, giải thoát. Nhờ tâm được giải thoát nên tâm không còn khổ đau.

-Thứ ba, biết quan tâm, chăm sóc, giúp đỡ lẫn nhau, đoàn kết, tôn trọng lẫn nhau, tin tưởng lẫn nhau, chấp nhận những gì đang có của nhau. Bằng cách chấp nhận lẫn nhau, những sự chống đối không còn nữa, thì những sân hận và khổ đau sẽ được giảm trừ.

-Thứ tư, biết giữ gìn giới đức, không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu bia và các chất say. Hãy giữ gìn giới cho thật trọn vẹn. Hãy thấy được các lỗi lầm trong các lỗi nhỏ. Hãy biết hỗ thẹn và ghê sợ đối với các điều bất thiện.

-Hãy tập bố thí, cúng dường. Nhờ bố thí và cúng dường, tâm được buông bỏ và bớt dính mắc vào thế giới vật chất.
Hãy buông bỏ bớt các dục.
Hãy tăng cường chánh niệm tỉnh giác.
Hãy tập đọc sách, ra ngoài ngắm nhìn, đi dạo cùng thiên nhiên.
Hãy tập lắng nghe kinh điển, lắng nghe diệu pháp, thân cận bậc chân nhân, thân cận bậc hiền đức.
Đừng đắm chìm vào tham dục, sân hận quá nhiều. Khi một cảm xúc, tư tưởng tiêu cực khởi lên, hãy nhận biết nó, hãy ngừng ngay nó lại. Đừng dung túng, đừng tư duy trên nó, đừng cố phát triển nó, đừng tự đắm chìm trong nó, đừng để nó dẫn dắt mình.
Hãy biết đủ trong các tiện nghi.
Hãy chánh niệm.
Hãy luôn tỉnh thức.
Hãy yêu thương.
Hãy thiền định.
Hãy thiền tuệ."

~ Thiên Không

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2019

Om Mani Padme Hum - Lục Tự Đại Minh Chú

Nguồn: Giáo Hội Phật Giáo



Om Mani Padme Hum là câu thần chú cổ có nguồn gốc từ Phật giáo Ấn Độ cổ đại, du nhập vào Tây Tạng và trở thành câu thần chú uy quyền nhất trong các câu thần chú Mật Tông.

Nguồn gốc thần chú Om Mani Padme Hum
Trong kinh Đại thừa Trang nghiêm Bảo Vương, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni có nói rằng, ngài đã phải mất 1 triệu kiếp mới tìm thấy được câu thần chú này. Ngài nói: “Ta có thể biết một năm có bao nhiêu hạt mưa rơi xuống quả địa cầu, sông Hằng có bao nhiêu hạt cát nhưng ta không thể nói hết về sức mạnh của câu thần chú này.

Om mani Padme hum

Bài liên quan
Kể từ khi Mật Tông Tây Tạng được phát triển tại Việt Nam, câu chú Om Mani Padme Hum trở thành một câu thần chú không thể thiếu trong tâm thức của người theo Mật Tông. Vậy Om Mani Padme Hum có nghĩa là gì, mà sao chỉ cần đọc thầm trong trí óc, đã thấy cảm giác an yên vô cùng.
Đối với các nhà sư Tây Tạng, âm thanh của thần chú này thật vi diệu. Câu thần chú Om Mani Padme Hum là sức mạnh của những lời dạy dỗ của Đức Phật. Khi ta niệm Om Mani Padme Hum có nghĩa là nắm được sức mạnh kỳ diệu của toàn bộ năng lượng và lòng từ bi của đức Phật độ cho mình và cho mọi người. Càng tụng niệm Om Mani Padme Hum bao nhiêu, càng được gia trì thêm bằng những phẩm chất yêu thương của pháp môn niệm Phật. Đây là câu thần chú có năng lượng mạnh mẽ thức tỉnh và kết nối lòng nhân từ trong mỗi người và đức Phật.
Ý nghĩa của Om Mani Pade Hum
Om Mani Padme Hum có nghĩa là Viên ngọc quý trong hoa sen.
Om tượng trưng cho cơ thể của người Phật tử, lời nói và tâm trí, nó cũng tượng trưng cho thân thể, lời nói và trí tuệ của một vị Phật tinh khiết. Con đường được chỉ ra bởi bốn âm tiết kế tiếp.
Bài liên quan
Từ Om được các nhà sư Tây Tạng sử dụng trong việc thể hiện năng lượng, sức mạnh qua âm tiết Om, bởi đây được coi là lời nói của chư Phật, phản ảnh nhận thức của vũ trụ xung quanh. Âm thanh này có thể vọng qua những đỉnh núi cao của Tây Tạng, qua trời mây vũ trụ với sức mạnh vô hình thể hiện qua tiếng “Om” đầy uy quyền.

Lục tự đại minh thần chú Om Mani Padme Hum

Mani, có nghĩa là viên ngọc, tượng trưng cho ý muốn vị tha để trở nên giác ngộ, từ bi và yêu thương. Mani là biểu hiện cho Bồ đề tâm Bodhicitta.
Padme: Từ này có nghĩa là bên trong hoa sen. 2 âm tiết này giúp chúng ta hạn chế nhưng suy nghĩ sai lầm, phát triển năng lực tới một trí tuệ thuần khiết không lẫn tạp chất xấu. Padme có ý nghĩa là Tâm thức con người.
Hum: Có nghĩa là Tự ngã thành tựu. Niệm tới “Hum”, có nghĩa bạn đã có tinh thần giác ngộ. Đạt được những phẩm chất tốt lành, trí tuệ và từ bi.
Câu thần chú này có nghĩa tất cả chúng ta đều là hoa sen, viên ngọc quý trong hoa sen. Chúng ta không biết điều đó cho đến khi gặp và niệm câu thần chú này, tức thì những gì vô minh sẽ bị đẩy lùi, để con người đạt được trí tuệ, từ bi và tinh khiết mạnh mẽ như hoa sen. Om Mani Padme Hum có nghĩ là Tâm Bồ đề nở trong lòng người.

Trì tụng Om Mani Padme Hum sẽ xua tan bệnh tật, ốm đau và các thế lực ma quỷ, sẽ trở nên hạnh phúc, an lạc và đầy đủ.

Lợi lạc khi niệm thần chú Om Mani Padme Hum
1. Thần chú Om Mani Padme Hum là hiển lộ của ngôn ngữ và năng lực trí tuệ của tất cả chư Phật. Nó là một phương tiện để bảo vệ tâm khỏi những niệm tưởng mê lầm, chặt đứt vô minh và khai mở trí tuệ. Nó làm tăng trưởng vô lượng sự ban phước và khiến ta có thể đạt được an bình. Thần chú này có thể cứu giúp và làm nguôi dịu hàng trăm và hàng ngàn khổ đau và khốn khó của chúng sinh.
2. Trì tụng Om Mani Padme Hum sẽ xua tan bệnh tật, ốm đau và các thế lực ma quỷ, sẽ trở nên hạnh phúc, an lạc và đầy đủ.
3. Trì tụng câu chú này sẽ tăng cường sức mạnh thiền định và phát triển những cấp độ thiền định sâu sắc hơn trong đời này, thứ sẽ tiếp tục trong nhiều đời tương lai.
4. Trì tụng câu chú này, lúc chết, sẽ không sinh vào ba đọa xứ mà vãng sinh về Dewachen – Tây Phương Cực Lạc hay trong chính cõi Tịnh Độ của Đức Quán Thế Âm – Riwo Potala, và ở đó, sẽ dần dần đạt đến Phật quả. Cho tới lúc đó, ân phước gia trì và sức mạnh của thực hành sẽ không cạn kiệt; nó sẽ tiếp tục tạo ra kết quả giác ngộ.

Lợi lạc khi tụng Thần chú Om Mani Padme Hum là không phải nghĩ bàn.

Khi đức Phật Quán Âm nguyện trở lại vòng luân hồi để giúp chúng sinh khỏi bể khổ, Ngài sử dụng câu thần chú lục tự đại minh chân ngôn Om Mani Padme Hum để giúp chúng sinh khỏi bến mê lầm. Nếu ra niệm câu thần chú này và nghĩ tới đức Phật Quán Thế Âm, trì tụng lục minh chân ngôn, chắc chắn chúng ta sẽ thoát khỏi đau khổ. Do vậy, nên đưa Quán Thế Âm vào tâm thức thật tôn kính, trì tụng Lục tự đại minh rõ ràng và chân thành, mọi nhu cầu thế gian và xuất thế gian sẽ được đáp ứng. 
Vậy nên, lợi lạc khi tụng Thần chú Om Mani Padme Hum là không phải nghĩ bàn.
Tuệ Lam

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2019

Nuôi dưỡng hạt giống tôn trọng cho con

SỰ TÔN TRỌNG không sinh ra cùng ngày cùng tháng cùng năm với con!

Trong cuộc sống, chúng ta không khó để bắt gặp hình ảnh đứa trẻ, thanh thiếu niên cãi nhau với người lớn, phớt lờ một yêu cầu từ ba mẹ hoặc thể hiện thái độ đối phó, sử dụng ngôn từ và cử chỉ một cách thiếu tôn trọng…

Chứng kiến những cảnh ấy xin đừng vội trách trẻ, bởi lẽ ý thức tôn trọng không sinh ra cùng ngày cùng tháng cùng năm với sự ra đời của con, mà nó được hình thành và uốn nắn trong quá trình trẻ lớn lên từng ngày.

Thế nhưng nhiều lúc ba mẹ quên thiết lập văn hoá tôn trọng ở nhà vì sự bận rộn của mình và có đôi khi việc trả lời con ngay lập tức là khó khăn. Và rồi con làm bạn với YouTube, phim ảnh, âm nhạc và trò chơi điện tử… Tuy nhiên, không phải lúc nào những người bạn này cũng dạy con điều tử tế, mà xen vào đó là một vài nội dung thể hiện cách đối xử thiếu tôn trọng, giận dữ, thô lỗ với người khác.

Vậy làm thế nào ba mẹ có thể thay đổi văn hóa trong chính ngôi nhà của mình nếu hành vi thiếu tôn trọng đang bắt đầu xuất hiện hoặc đã là một lối sống?

1. Bình tĩnh và tôn trọng con
Khi ba mẹ không có cách hiệu quả để phản ứng với thái độ thiếu tôn trọng của con, ba mẹ có thể cảm thấy mất kiểm soát. Kết quả là, chúng ta thường phản ứng thái quá với tình huống và trở nên cứng nhắc. La hét, khó chịu… chỉ làm leo thang hành vi thiếu tôn trọng của con.

Thay vào đó, ba mẹ có thể kéo con sang một bên và cho con một thông điệp rõ ràng về những gì được chấp nhận.

Hãy nói chuyện với con về hành vi thiếu tôn trọng và mong đợi khi mà ba mẹ bình tĩnh hơn.

Chỉ khi đó ba mẹ mới có thể giúp con học cách quản lý suy nghĩ hoặc cảm xúc của mình hiệu quả. Sự bình tĩnh giúp ba mẹ trở thành một người thầy của con.

2. Ba mẹ là CAMERA về những gì xảy ra
Nếu con thiếu tôn trọng hoặc thô lỗ, hãy nói về những gì đã xảy ra đúng như một camera - chỉ ghi nhận mà không bỏ thêm cảm xúc cá nhân vào.

Hãy cố gắng giữ khách quan và nói với con “Ba mẹ sẽ là camera, con hãy quan sát những gì xảy ra nhé!”

Sau đó, ba mẹ hãy đặt câu hỏi cho con và mô tả những gì con có thể làm khác đi.

3. Bài học NHÂN QUẢ
Nếu con thô lỗ hoặc thiếu tôn trọng thì hãy nghiêm túc nói rằng: “Ba/ Mẹ không đồng ý với cách cư xử đó của con.”

Và đưa ra những bài học nhân quả mà con sẽ gặp phải chẳng hạn như:

Với hành vi thiếu tôn trọng này, con sẽ nhận lại sự phớt lờ và ít quan tâm của người đối diện, con cũng sẽ không nhận được tình cảm hay sự cảm thông, thậm chí con có thể bị xa lánh và ngày càng trở nên ít bạn hơn…

4. Dạy con kỹ năng tương tác xã hội
Hãy dạy cho con những cách cư xử cơ bản như nói vui lòng, “Cảm ơn”, “Xin lỗi”…
Điều quan trọng là mỗi khi thấy con có những cư xử đẹp, ba mẹ hãy khen ngợi và động viên con tiếp tục phát huy.

5. Đặt yêu cầu thực tế cho con
Trước khi dẫn con đến một buổi tiệc/ gặp mặt, hãy nói rõ những yêu cầu với con như là giữ im lặng...

Tuy nhiên, không phải đứa trẻ nào cũng có thể giữ im lặng đến cuối. Vì vậy, ba mẹ hãy tâm lý hơn và mang theo đồ chơi/ quyển sách/ tập bút tô màu… để giúp con giữ im lặng nhé!

6. Cảm nhận một cách khách quan
Vì tình yêu thương lớn, ba mẹ sẽ dễ dàng bỏ qua một số hành động, lời nói thiếu tôn trọng của con, dù là rất nhỏ. Tuy nhiên, hãy tự hỏi mình:
- Tôi có thể để người hàng xóm nói những điều này với tôi không?
- Tôi có thể để một người lạ làm điều này với tôi không?

Nếu câu trả lời là không, thì đừng nhắm mắt làm ngơ trước sự thiếu tôn trọng này của con.

BA MẸ HÃY ĐỒNG HÀNH CÙNG CON ĐỂ THỰC HÀNH 6 ĐIỀU TRÊN MỖI NGÀY NHÉ!


Thứ Hai, 14 tháng 10, 2019

Cách buông bỏ đơn giản nhất chính là hoán đổi

Nguồn: Viện Đào Tạo Bách Khoa

Cách buông bỏ đơn giản nhất chính là HOÁN ĐỔI.

- Dùng thức ăn chay thay cho thức ăn mặn, con sẽ buông bỏ được con dao giết mổ.
- Dùng bố thí thay cho đòi hỏi con sẽ buông bỏ được tham lam.
- Dùng trí tuệ thay cho si mê con sẽ buông bỏ được chấp mê.
- Dùng chánh niệm thay cho tạp niệm, con sẽ buông bỏ được vọng niệm.
- Dùng tùy hỷ, hảo tâm thay cho tật đố, con sẽ buông bỏ được ưu phiền.
- Dùng nhẫn nhục thay cho oán giận, con sẽ buông bỏ được sân hận, thù hằn.
- Dùng từ ái thay cho tham ái, con sẽ buông bỏ được tâm bệnh.

>>> Không hiểu được vấn đề bắt đầu khởi lên từ đâu sẽ không minh bạch biết rõ để buông bỏ. Muốn buông bỏ được gì đó, đầu tiên cần hiểu được là nó bắt đầu khởi lên từ đâu. Tu hành không phải là buông bỏ, mà là để hiểu được lẽ hoán đổi.

Bốn cách thực hành vị tha

Nguồn: Viện Đào Tạo Bách Khoa

Nghĩ tới người khác không đồng nghĩa với việc tự lãng quên bản thân. Biết bảo vệ quyền lợi cá nhân không có nghĩa là đạp đổ hạnh phúc của người khác. Vị tha không có nghĩa là hy sinh một cách mù quáng, nhắm mắt bỏ qua tất cả mọi tội lỗi. Đó gọi là ngu dốt. Hành động vị tha phải dựa trên sự dẫn dắt của lý trí.

1. TỨ VÔ LƯỢNG TÂM:
- Tu tập Từ, bi, hỷ, xả là phương pháp tối ưu giúp chúng ta chuyển hóa hoàn toàn hạt giống sân hận trong tâm, cởi bỏ oán kết, trải rộng tình thương, làm lan tỏa năng lượng từ bi đến với mọi người dù đó là đối tượng làm cho ta sân hận. Như vậy, ta sẽ mở rộng lòng, hướng thiện và vị tha hơn.

2. HƯỚNG THIỆN:
- Việc quán nhân duyên, nghiệp báo cũng giúp chúng ta dứt trừ sân hận. Khi nghĩ rằng tất cả những gì xảy đến với chúng ta đều có nhân duyên cả, từ đó chúng ta dễ dàng chấp nhận những điều không như ý. Chúng ta biết rằng thái độ buông xả, chấp nhận trả nghiệp báo và không tiếp tục tạo nhân bất thiện là một thái độ sáng suốt.

3. HIỂU VÔ THƯỜNG:
- Tất cả mọi người đều sẽ bị hủy diệt bởi luật vô thường. Ai rồi cũng sẽ chết, mọi sự hơn thua chẳng có nghĩa lý gì. Tức giận để làm gì? Hơn thì sao? Thua thì sao? Tại sao không để cho lòng thanh thản, sống vui vẻ mà lại gây thêm phiền phức, làm cho cuộc sống bị xáo trộn, bất an. Hãy để dành thời gian, hơi sức làm những việc có ích cho bản thân và cuộc đời

4. CHÁNH NIỆM:
- Ý thức rõ cơn giận đang có mặt trong tâm. Việc nhận biết sự hiện diện của cơn giận giúp chúng ta kiểm soát nó trước khi nó chế ngự tâm trí chúng ta. Nếu hướng tâm chú ý đến đối tượng làm cho chúng ta tức giận thì cơn giận trong ta càng thêm lớn. Nhưng nếu hướng tâm vào bên trong, quán sát, theo dõi cơn giận, cảm xúc giận dữ của mình thì cơn giận trong ta sẽ dần dần lắng xuống.
- Phương pháp quán niệm hơi thở cũng giúp chúng ta làm chủ cơn giận. Mỗi khi tức giận, nên hít thở sâu, hơi thở chậm, đều, êm, nhẹ, để tâm ý tập trung theo dõi hơi thở vào, hơi thở ra. Biện pháp này giúp tâm lý ổn định, chúng ta có được sự bình tĩnh, có bình tĩnh mới đủ sáng suốt để xem xét sự việc và có cách giải quyết, ứng xử phù hợp. Bình tĩnh và làm chủ bản thân, cảm xúc cũng sẽ khiến bạn trở nên bao dung hơn, rộng lòng hơn.

>>> Trước những thử thách của cuộc sống hiện nay, ta cần phân định rõ đâu là ranh giới giữa đúng và sai. Từ đó lựa chọn cho mình một cách cư xử phù hợp. Phẩm chất thì không có chuẩn mực. Mỗi người phải có “toà án lương tâm” để định hướng cho hành động của mình.


Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2019

Phàm Ngã và Chân Ngã 2


Tác giả: Không Không

Link Phần 1

7. Cái tôi linh hồn/tiểu hồn/tâm

Đây là cái tôi quan trọng nhất mà nếu muốn thoát khỏi khổ đau và ra khỏi luân hồi, bạn phải nên chú trọng tới nó.

Tiểu hồn, hay tâm, là một phần năng lượng của linh hồn. Linh hồn quá to lớn và rung động quá nhanh, cho nên linh hồn không thể trực tiếp đi vào các thân thể được mà phải thông qua tiểu hồn.

Linh hồn hoạt động ở cõi bồ đề, chiều kích thứ 7, cũng có 2 phần, phần vật chất và phần tinh thần. 
- Phần vật chất được cấu tạo bởi chất khí cõi bồ đề.
- Phần tinh thần bao gồm tất cả các tầng thứ trên linh hồn và Cái Một. Có thể nói Cái Một chính là "linh hồn" của linh hồn.

Linh hồn trên cõi của mình cũng đang học hỏi và tiến hóa. Một linh hồn có thể có một hoặc nhiều phần tiểu hồn đang nhập thế ở các thế giới thấp, hoặc cũng có thể không có phần nào đang nhập thế cả. Có những linh hồn chưa bao giờ có một đời sống nào ở các thế giới vật lý.

Để cho dễ hiểu, tôi sẽ gọi các thế giới ở chiều kích từ 1D đến 6D là các thế giới thấp, các thế giới vật lý.

Còn các thế giới từ 7D trở lên được gọi là các thế giới năng lượng, các thế giới tinh thần.
Các thế giới tinh thần thì thiên về phần tinh thần và năng lượng, còn các thế giới vật lý thì chủ yếu tương tác với vật chất, mật độ vật chất đậm đặc.

Linh hồn trên cõi của mình, trông sẽ giống như các vị thiên thần mà tôi có giới thiệu với các bạn trong các bài viết trước. Các linh hồn thường sẽ có 3 vòng chủ yếu:

- Vòng 1. Là vòng trung tâm, phần tinh túy nhất của linh hồn, chứa đựng các hiểu biết, minh triết, bác ái, ý chí của linh hồn. Phần này là phần sáng nhất của linh hồn, có thể có hình dạng như hình người, hình cầu, hình mặt trời, hình hoa sen hay hình ngôi sao...
- Vòng 2: là vòng năng lượng, trường hoạt động và tương tác của linh hồn.
- Vòng 3: là vòng liên kết, kết nối của linh hồn với những linh hồn khác, với vạn vật xung quanh.

Khi nhìn vào một cái bóng đèn, ta sẽ thấy điều tương tự. Vòng 1 là cái bóng đèn, vòng 2 là vòng hào quang sáng xung quanh, còn vòng 3 là các tia sáng tỏa đi khắp nơi.

Vòng một và vòng hai của linh hồn có thể to lớn bằng cả một hành tinh, trong khi đó vòng 3 tỏa đi xung quanh, có thể mở rộng ra toàn vũ trụ. Do đó, linh hồn có thể kết nối một cách dễ dàng với các linh hồn khác trong vũ trụ. Và do linh hồn quá to lớn nên linh hồn không thể nhúng trực tiếp toàn bộ năng lượng của mình đi vào trong một thân thể con người được. Nó giống như việc nhét cả hành tinh vào trong một thân thể con người. Impossible!

Phần tiểu hồn cũng tương tự như linh hồn, cũng có 3 vòng. Vòng 1 thường trú ngụ ở trung tâm thân thể, thường ở giữa ngực, ngay luân xa tim. Vòng 2 mở rộng ra khắp thân thể và thường rộng hơn vòng vàng óng của thể nhân quả. Vòng 3 thì mở rộng hơn ra bên ngoài và tỏa đi xung quanh. Một người có tâm thức đặt trên tiểu hồn thì sẽ có sự kết nối với mọi thứ và luôn cảm thấy hợp nhất với vạn vật. Khi càng tiến hóa hơn, các vòng của linh hồn và tiểu hồn sẽ ngày càng mở rộng hơn.

Các đặc điểm liên quan đến linh hồn bao gồm ý chí, minh triết, bác ái và từ bi. Khi phát triển các yếu tố này cũng đồng nghĩa với việc phát triển linh hồn. Linh hồn thường làm việc với năng lượng, với các rung động, mà không quan tâm đó là tốt hay xấu, không gán nhãn cái này là thiện hay bất thiện, linh hồn cũng không phán xét bất kỳ trải nghiệm hay các vấn đề đang xảy ra, do đó linh hồn ít có sự dính mắc đối với các sự vật hiện tượng. Tuy nhiên, các tiểu hồn khi liên kết chặt chẽ vào các thân thể và bị hạ thấp rung động, thường trở nên phán xét, chia rẻ, bản ngã và nặng về tính vật chất.

Điều này không có nghĩa là linh hồn thì cao thượng còn tiểu hồn thì thấp kém, thật ra yếu tố môi trường là yếu tố có tác động mạnh mẽ. Linh hồn thì ở cõi cao, rung động nhẹ nhàng và tinh tế, mật độ vật chất không dày đặc và không rung động nặng nề như các cõi thấp, cho nên luôn cảm thấy nhẹ nhàng và an lạc. Còn các tiểu hồn thì gắn liền với các rung động vật chất nặng nề nên chuyện bị hạ thấp rung động và chịu áp lực của vật chất nơi đây là chuyện đương nhiên. Nói như vậy là để thấy rằng, các tiểu hồn đang sống trong các cõi thấp này thực sự là dũng cảm và có sức chịu đựng mạnh mẽ. Cho nên, muốn được an lạc nhẹ nhàng ta cũng nên tìm cách nâng cao rung động và tìm về các cảnh giới cao hơn. Và ta cũng nên tán dương và cảm ơn sự giúp đỡ của các sinh mệnh ánh sáng từ các cõi cao, họ đã hi sinh cuộc sống trên cõi thanh nhẹ yên bình mà đi xuống các cõi thấp hơn này, chịu đủ mọi loại khổ sở để giúp đỡ chúng ta.

Khi kết nối mạnh mẽ với linh hồn thì ta sẽ cảm giác như thế nào? Thứ nhất, thân thể ta cảm thấy khỏe khắn, nhẹ nhàng. Thứ hai, có một bầu cảm giác an lạc và từ ái tỏa ra xung quanh, cảm giác như mọi đau đớn trong cơ thể biến mất. Thứ 3, cảm thấy tâm trí bình lặng hơn, sáng suốt hơn, có nhiều hiểu biết hơn.

Khi hợp nhất với linh hồn, ta sẽ cảm thấy như thế nào? Khi hợp nhất với linh hồn ta sẽ cảm thấy như mình là một điểm nhỏ trong một năng lượng bao la vĩ đại, đang cuộn cuộn chảy vào và chảy ra tâm mình(lúc này ta đang đặt tâm thức vào phần tâm). Cảm thấy sự hòa hợp, hợp nhất, bình yên, an lạc, mọi đau khổ chấm dứt, cảm thấy như những khó khăn thử thách mà ta đang gặp phải trên cõi trần chỉ như trò chơi, ảo ảnh. Tôi tin chắc rằng khi bạn hợp nhất với linh hồn, bạn sẽ hoàn toàn không muốn ra khỏi đó đâu. 

Khi hợp nhất với linh hồn, bạn vẫn cảm giác thấy chính mình, nhưng không cảm giác thấy thân thể nữa, mà chỉ thấy sự bao trùm lên mình một nguồn năng lượng bao la và rộng lớn, bạn là linh hồn và linh hồn chính là bạn, cả hai là một. Bạn có thể đem năng lượng này xuống thể nhân quả và thể trí của mình, nhưng không thể đem nó xuống xa hơn được bởi vì các thể thấp sẽ không thể chịu nổi nguồn năng lượng mạnh mẽ này.

Tiểu hồn/tâm liên kết chặt chẽ với linh hồn bằng một sợi dây liên kết, có chất liệu bằng chính chất khí bồ đề. Nó giống như việc có một miếng cao su to lớn, bị lấy đi một phần nhỏ và kéo dài ra, lúc này sẽ có 2 miếng cao su, 1 miếng to và 1 miếng nhỏ liên kết với nhau cũng bằng chính chất liệu cao su ấy. Miếng to sẽ hoạt động độc lập, còn miếng nhỏ sẽ dính vào 6 thân thể ở một nơi xa nào đó. Tuy vậy cả 2 miếng luôn liên kết với nhau và có thể cách nhau bao xa cũng được.

Tương tự như vậy, mặc dù dính liền với tiểu hồn nhưng linh hồn vẫn hoàn toàn hoạt động tự do ở cõi của mình (cõi bồ đề). Còn tiểu hồn sau khi tách ra thì có ý thức và có ngã thức riêng, mang lấy các thân thể thấp để học hỏi và trải nghiệm về các thế giới thấp này. Sau nhiều kiếp luân hồi, tiểu hồn đã học được nhiều bài học rồi thì sẽ quay trở về với linh hồn, đem nhiều kinh nghiệm và hiểu biết cho linh hồn, mặc dù vậy vẫn không mất đi ngã thức của mình. 

Nó giống như việc các tế bào trong cơ thể chúng ta vậy, mặc dù ở trong thân thể chúng ta nhưng chúng vẫn có ý thức và ngã thức độc lập riêng. Hoặc giống như các cái tôi thấp của chúng ta cũng vậy, mặc dù ta thấy họ hợp nhất với mình nhưng họ vẫn có ngã thức và ý thức hoạt động riêng rẽ, khi thực sự phát triển tâm thức mình lên cao và biết lắng nghe, ta có thể thực sự lắng nghe được ý kiến của riêng họ. Ta chỉ phát triển và tiến hóa khi có thể hợp nhất được tất cả các phần có ở trong bản thân mình.

Linh hồn cũng có nhiều phần, nhiều khía cạnh và nhiều tiểu hồn. Chỉ khi nào linh hồn có thể điều hợp và hợp nhất toàn bộ các phần có trong mình, lúc đó linh hồn mới có thể tiến lên cấp độ tiếp theo được. Đi kèm với sự hợp nhất còn có sự phát triển về ý chí, minh triết và bác ái đồng đều ở tất cả các phần hồn.

Linh hồn và tiểu hồn luôn giao tiếp với nhau bằng sợi dây liên kết có cấu tạo bằng chất khí bồ đề, rung động của nó rất cao cho nên những vật chất ở cõi thấp hơn ít có ảnh hưởng tới nó, tuy nhiên mật độ vật chất dày đặc có ở các thân thể mà tiểu hồn đang mang có thể làm mờ sự kết nối này, làm suy yếu sự kết nối này. Cùng với đó sự rung động quá thấp của tiểu hồn có thể làm ảnh hưởng ít nhiều đến linh hồn thông qua sợi dây liên kết. 

Trong trường hợp rung động tiểu hồn quá thấp, linh hồn có thể đặt một tấm chắn dừng ngăn che sự liên kết với tiểu hồn hoặc chủ động tạm thời ngưng sự kết nối này cho đến khi tiểu hồn có rung động khá hơn. Có những linh hồn không chủ động ngưng sự kết nối này có thể bị hạ rung động xuống và bị kéo xuống cõi gần đó là cõi nhân quả. Và linh hồn sẽ phải tìm cách để lấy lại rung động của mình trước khi đi xuống sâu hơn.

Tiểu hồn/tâm đối với các cái tôi thấp như là cái ngã cao nhất, là cái ngã tối thượng đối với họ. Khi tiểu hồn hiểu biết và tiến hóa lên cao, các cái tôi thấp cũng hiểu biết và tiến hóa hơn. Còn tiểu hồn trì độn hoặc đi xuống thì các cái tôi thấp cũng trì độn và đi xuống.

Tiểu hồn/tâm có khả năng ảnh hưởng và điều khiển tất cả các cái tôi thấp hơn, chịu trách nhiệm duy trì hoạt động của các cái tôi, các thân thể, là năng lượng cao nhất trong tam giới, cho nên có thể nói tâm/tiểu hồn là dẫn đầu các pháp, vạn pháp do tâm tạo. Chúng ta luân hồi cũng vì phần tâm này, tái sinh cũng vì phần tâm này, mà ra khỏi luân hồi, thoát khỏi khổ đau cũng là nhờ phần tâm này. Cho nên tâm rất là quan trọng.

Khi tâm yếu, sẽ dễ bị các cái tôi khác lấn lướt, ảnh hưởng, bị vật chất bên ngoài lôi kéo.
Khi tâm mạnh, tâm vươn lên dẫn dắt và điều khiển các cái tôi còn lại.
Khi tâm đủ mạnh và đủ hiểu biết, tâm dễ dàng thoát khỏi sự dính mắc với tam giới, lấy lại rung động của mình, chứng ngộ được Niết Bàn và rời khỏi tam giới.

***Vậy, làm thế nào để tâm/tiểu hồn bạn mạnh mẽ hơn, hiểu biết hơn? Có lẽ tôi đã nói về nó trước đây, tôi xin nêu lại nó ra đây cho các bạn:

1. Thực hành giới định tuệ.
2. Phát triển các đặc điểm của tâm, đó là ý chí, minh triết, từ bi và bác ái, hay còn gọi là bi trí dũng.
3. Buông bỏ các dính mắc với thế giới vật chất, chấp nhận mọi thứ như nó là.
4. Thực hiện các kỹ thuật hợp nhất các mảnh linh hồn lại với nhau, hàn gắn dòng thời gian, chữa lành tiền kiếp, chữa lành tổn thương các thân thể...Thực ra khi bạn thực hành thiền quán/thiền tuệ, cũng chính là bạn đang được thực hiện chữa lành rồi.
5. Thường xuyên kết nối với linh hồn, với các cấp bậc tinh thần cao cấp.
6. Và những phương pháp khác.

1.Khi thực hành giữ giới, bạn giúp tâm thanh tịnh, buông bỏ bớt những dính mắc với bên ngoài. 
Khi thực hành thiền định, bạn giúp tâm được tập trung và mạnh mẽ. 
Khi thực hành thiền tuệ, bạn có thêm nhiều trí tuệ và hiểu biết, từ đó dễ dàng buông bỏ được mọi dính mắc, diệt trừ được các phiền não phát sinh. 
Khi buông bỏ được dính mắc với các thân thể thấp, bạn đặt tâm thức/tinh thần/ý thức lên phần tâm/tiểu hồn. 
Khi càng chú tâm nhiều hơn vào phần tâm này(giai đoạn này gọi là hành xả tuệ), bạn càng tăng rung động của tâm lên (vì tâm được cấu tạo bởi chất khí bồ đề nên tâm cũng đang rung động, hay còn gọi là sinh diệt, không ngừng). Ngay khi rung động đạt đến mật độ 7, bạn có thể nhận diện ra phần Tinh Thần/Cái Một/Niết Bàn đang hiện diện trong tâm bạn, đây gọi là giai đoạn trí minh sát bạn chín muồi, do đó bạn có thể chứng ngộ được Niết Bàn/Cái Một.

Khi bạn có thể đưa nhận thức Cái Một này đến tất cả cái tôi thấp hơn trong chính mình, bạn sẽ đạt đến sự giải thoát hoàn toàn, sự hợp nhất hoàn toàn, lúc đó mọi khổ đau trong bạn có thể được chấm dứt, bạn trở thành một linh hồn tự do, đầy quyền năng và trí tuệ, cùng với các cái tôi thấp hơn của mình sống trong sự hợp nhất với vạn vật.

2.Khi bạn có thể phát triển sự quyết tâm, tinh tấn, cố gắng, tính nhẫn nại, tính dũng cảm và tính quyết định của mình mạnh mẽ, bạn đang phát triển ý chí của mình. 

Khi bạn phát triển sự hiểu biết, tri thức, tầm nhìn, tri kiến đúng đắn, bạn đang phát triển phần minh triết và hiểu biết trong mình.

Khi bạn phát triển tình yêu thương nhân loại, sự phụng sự vị tha, buông bỏ được tính ích kỷ, thực hành bố thí cúng dường, thực hành các tâm từ bi hỷ xả, yêu thương vô điều kiện...tức là bạn đang phát triển đặc điểm bác ái, từ bi của chính bạn. Khi ý chí, minh triết và bác ái trong bạn phát triển, tâm bạn cũng ngày càng rung động cao hơn và mạnh mẽ hơn.

3.Khi tâm càng buông bỏ những dính mắc với thế giới vật chất và các thân thể vật lý thấp, tâm sẽ càng rung động nhanh hơn. Buông bỏ các dính mắc thật ra cũng chính là chấp nhận mọi thứ như nó là nó, mà không có sự ham thích hay ghét bỏ, không tìm cầu, không tiếc nuối, không hổ thẹn, không phán xét, không sợ hãi, không lo lắng, không sân hận...Hay nói cách khác là có thái độ bình thản với mọi thứ đang xảy ra chung quanh bạn. 

Khi bạn ham thích hay ghét bỏ điều gì, bạn tập trung năng lượng của mình cho điều đó, do đó mà năng lượng của bạn sẽ yếu đi. Cho nên, hãy có cái nhìn bình thản với tất cả mọi thứ bạn đang trải nghiệm. Chỉ xem chúng như chúng đang là, quan sát chúng và để chúng rời đi. Điều đó có nghĩa là những cảm xúc cũng như những tư tưởng đang có trong chính bạn, hãy để nó biểu lộ ra và quan sát chúng, đừng quá chú tâm vào chúng, bởi khi bạn chú tâm vào chúng, chúng sẽ càng mạnh mẽ hơn.

Khi bạn buồn ai đó, hãy trải nghiệm chúng và để chúng rời đi. Khi bạn tức giận ai đó, hãy quan sát rung động của cảm xúc này, chúc lành cho nó rồi để chúng rời đi. 
Tất nhiên là có những cảm xúc và những tình cảm dai dẳng mà bạn không thể có cái nhìn bình thản với chúng. Lúc đó hãy tìm hiểu nguyên nhân vì sao chúng xảy ra, có thái độ đúng đắn đối với nguyên nhân xảy ra đó, hàn gắn chúng, sau đó có cảm xúc dai dẳng này có thể rời đi. 
Tuy nhiên, bạn nên hiểu là chúng tồn tại dai dẳng ở đó là vì trước đó bạn đã trở nên dính mắc vào chúng, chứ không phải tự nhiên mà chúng đang "cắm rễ" sâu trong bạn. Do đó, có cái nhìn bình thản trong mọi lúc thì cuối cùng mọi dính mắc của bạn cũng chấm dứt. Tất nhiên, không phải ai cũng có thể làm được việc này. Nhưng dù sao, bạn cũng nên cố gắng tập dần chúng. Nó sẽ có lợi ích cho bạn trong việc giảm bớt các phiền não.

4.Hàn gắn các tổn thương quá khứ, tiền kiếp, thực chất là gỡ bỏ những dính mắc của tâm, những phần hồn đang bị mắc kẹt trong các hoàn cảnh quá khứ, trong các dòng thời gian quá khứ, để chúng trở về hợp nhất với phần hồn hiện tại. Khi bạn dính mắc hay bị tổn thương bởi một sự vật hay một người nào đó, một phần hồn của bạn bám dính vào sự vật, hoàn cảnh hay con người đó. Nó làm tiểu hồn bị suy yếu đi. Cho nên việc gọi các phần hồn đó về sẽ giúp tâm bạn mạnh mẽ hơn.

Khi bạn thực hành thiền quán/minh sát, bạn quán vô thường, khổ, vô ngã của ngũ uẩn, bên trong bên ngoài, quá khứ hiện tại vị lai, cũng tức là bạn đang thực hành tự chữa lành cho mình rồi. 
Thật ra, không ai có thể chữa lành cho bạn ngoại trừ chính bạn, những người thực hiện chữa lành cũng chỉ đang hỗ trợ cho bạn tự chữa lành cho mình mà thôi, chứ họ không chữa lành cho bạn. Bạn nên biết rằng bạn hoàn toàn có thể tự chữa lành cho mình mà không cần bậc thầy chữa lành nào cả. Bạn có thể tự quay về quá khứ, tự trải nghiệm các chấn động quá khứ, tự tách ra khỏi các chấn động, và tự chữa lành cho chính mình. Để làm được này trước hết bạn phải giải quyết tốt các vấn đề trong hiện tại trước đã. Có những chấn động trong quá khứ là mạnh mẽ mà nếu bạn chưa có khả năng xử lý tốt thì sẽ ảnh hưởng cho phần hồn hiện tại, do đó việc giúp đỡ của một bậc thầy chữa lành lúc này là cần thiết, tuy vậy hãy nhờ sự giúp đỡ của họ khi bạn thực sự cần thiết.

5.Cuối cùng, bạn nên kết nối với linh hồn của mình thường xuyên để nhận sự trợ giúp của linh hồn và nhận năng lượng từ linh hồn. Linh hồn luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bất kỳ khi nào bạn cần sự giúp đỡ, tuy nhiên khi bạn còn đang có quá nhiều bộn bề trong cuộc sống, có quá nhiều cảm xúc và tư tưởng tiêu cực trong mình, rất khó để bạn nhận ra giọng nói của linh hồn và nhận được sự giúp đỡ của linh hồn.

Thông thường, linh hồn sẽ nói chuyện thông qua trái tim của bạn, sẽ có giọng nói xuất phát từ trái tim của bạn, không phải trên đầu của bạn. Những giọng nói trên đầu thường đến từ cái trí của bạn, của những thực thể trung giới, trong khi đó, giọng nói của linh hồn thường đến từ trái tim. Hãy cảm nhận nhiều rồi bạn sẽ thấy. Dù sao bạn cũng nên kêu gọi sự giúp đỡ của linh hồn và của các cấp bậc tinh thần ở cõi cao như các Chân Sư, các Bồ Tát, các vị Phật...nên nhớ họ sẽ không giúp đỡ bạn trừ khi họ được yêu cầu giúp đỡ. Do đó hãy kêu gọi sự giúp đỡ của họ khi cần thiết.

6.Có thể có những phương pháp khác mà có thể giúp đỡ tâm/tiểu hồn trong việc nâng cao rung động và tăng cường năng lượng. 

Bên trên chỉ là những phương pháp cá nhân tôi thường thực hiện để phát triển tiểu hồn, do đó tôi có thể chia sẻ đến với các bạn. Hi vọng nó có thể giúp ích cho các bạn. 

Chúc tất cả các bạn an lạc.

Nếu bạn muốn thực hành giới định tuệ, có thể tham khảo cuốn Thanh Tịnh Đạo của ngài Budhaghosa.

Nếu bạn muốn tham khảo các kỹ thuật hợp nhất linh hồn, có thể tham khảo cuốn "Hợp nhất linh hồn" của tác giả Sal Rachele.

8. TINH THẦN

Các bài viết trước tôi đã giới thiệu cho các bạn về các cái tôi, các thân thể, phàm ngã và chân ngã, linh hồn và tiểu hồn(tâm). 
Bài viết này có lẽ là phần kết thúc của loạt chủ đề này, và có lẽ là phần quan trọng nhất mà có lẽ các bạn nên biết. Chủ đề của mục này đó chính là Tinh Thần.

Thật ra Tinh Thần thì khó để diễn tả, bởi Tinh Thần là cái gì đó rất trừu tượng, không thể dùng trí năng để hiểu được, cũng không thể dùng ngôn từ để diễn tả về nó. Người dùng ngôn từ để nói về nó sẽ sai, mà người nghe cũng sẽ sai nốt. Bài viết này chỉ để phát họa một vài đặc điểm sơ sài của Tinh Thần, nhằm mục đích tạo động lực để các bạn tìm cách chứng ngộ nó. Tuy nhiên, đừng cố gắng hiểu nó. Bạn hãy thực hành để chứng ngộ nó.

Đặc điểm của Tinh Thần là gì? Tôi xin mô tả sơ về nó, mà có lẽ khi chứng nhập vào nó các bạn có thể nhận ra.

1. Không sinh diệt
Tinh thần thì không sinh không diệt, không rung động.
Khi bạn thực hành thiền trên các thân thể, trên tâm, bạn thấy có sự sinh diệt, rung động của các phần vật chất trong chúng. Tuy vậy, khi bạn ở trong Tinh Thần, bạn không thấy có sự sinh diệt hay rung động nào cả. Đó là một trạng thái nhất như, tĩnh lặng, không chuyển động, trường tồn, bất diệt.

2. Luôn an tịnh
Vì Tinh Thần thì không sinh diệt, không thay đổi cho nên bạn sẽ luôn cảm thấy an lạc và thanh tịnh khi ở trong trạng thái là Tinh Thần. 
Ví như tâm trí chúng ta, khi suy nghĩ và hoạt động nhiều thì ta cảm thấy khó chịu, mệt mỏi. Khi nó yên lặng, không hoạt động thì ta thấy dễ chịu, an lạc.

3. Vô ngã
Tinh thần giống như một khối không gian bao trùm hết toàn bộ vũ trụ, bao trùm lên mọi cảnh giới, không có điểm đầu và điểm cuối, không có gì có thể chia tách Tinh Thần ra thành Tinh Thần này và Tinh Thần kia, cho nên Tinh thần là một, là vô ngã, là không thuộc về một ai, không là của riêng ai cả.

Khi ở trong thân thể, cảm thấy là thân thể, ta thấy có sự tách biệt, sự khác biệt giữa mình và những thứ khác. Tuy nhiên, khi ở trong trạng thái Tinh thần, ta thấy mình bao la rộng lớn, không đầu không cuối, không tách biệt, cho nên ta cảm thấy không còn cảm giác bản ngã nữa.

4. Là cái biết hiện tiền
Ở trong trạng thái tinh thần, ta thấy mình có cái biết. Chỉ đơn giản là cái biết, mà không phải là biết cái này, biết cái kia. Hoặc cũng có thể nói, ta biết sự trống không, sự không sinh diệt, sự vô ngã.

5. Là sự sống, hiện hữu
Tinh Thần là sự sống, là cái ban sự sống cho tất cả vạn hữu. Không một vật gì mà không có Tinh Thần bao bọc xung quanh nó. Tinh thần đem đến sự sống cho mọi vật, kể cả hạt nhỏ nhất trong vũ trụ. Cho nên khi ở trong Tinh thần, ta thấy mình là sự sống, ta thấy mình đang thực sự hiện hữu.

6. Là sự hợp nhất to lớn
Khi là Tinh thần, ta thấy mình có sự hợp nhất to lớn, cảm giác như tất cả mọi thứ đều ở trong mình.

7. Không khổ đau
Khi ở trong trạng thái Tinh Thần, ta không còn cảm giác khó chịu, bức bách, khổ đau nữa, không còn suy tư, suy nghĩ, cảm giác, đau đớn, vui buồn hay lo lắng sầu hận nữa, mà ta chỉ cảm thấy sự tĩnh lặng, thanh tịnh hoàn toàn, sự bình an tuyệt đối. 
Do đó, khi chứng ngộ được hoàn toàn Tinh Thần, mọi khổ đau trong ta sẽ chấm dứt. Ta trở nên hoàn toàn tự do, hoàn toàn an lạc, và trở nên bất tử...

-->Làm thế nào để là Tinh Thần?

1. Thứ nhất, bạn phải thấy được sự hoạt động và rung động của 6 thân thể thấp. Đó là 6 thân thể nào? Đó là thể xác, thể ether, thể cảm dục, thể astral, thể trí, thể nhân quả.

2. Thấy được rung động và sự hoạt động của tâm/tiểu hồn, buông bỏ dần dính mắc giữa tâm và các thân thể. Bạn sẽ không thể nào thấy được Tinh Thần khi vẫn còn dính mắc quá nhiều với các vật chất mang rung động nặng nề. Khi trở nên là tâm, bạn dễ dàng thấy được Tinh Thần hơn.

3. Đặt sự chú ý hoàn toàn trên rung động của tâm.

4. Rời sự chú tâm vào rung động của tâm, tập trung vào một trong 7 đặc điểm của Tinh Thần như được trình bày ở trên, đó là không sinh diệt, vô ngã, cái biết, sự trống rỗng, sự tĩnh lặng, sự hiện hữu...Chủ yếu tập trung vào cái biết và sự vô ngã, nếu đủ kiên trì, đủ ba la mật, hoặc bạn đã thực hành buông bỏ khá tốt, bạn sẽ thực sự thấy được Tinh Thần. Bạn có thể ở trong đó bao lâu bạn thích. Đừng lo lắng, vì Tinh Thần luôn ở bên trong bạn và xung quanh bạn, khi bạn thực sự tìm kiếm, bạn sẽ thực sự thấy. 

Khi bạn có thể luôn giữ được nhận thức về Tinh Thần, mọi khổ đau của bạn sẽ chấm dứt.

Chúc tất cả an lạc và sớm thoát khỏi mọi khổ đau.
Nguyện cho vạn vật được thái bình.